Giải đáp thắc mắc và bức xúc của bạn

GIỚI THIỆU TRANG

Blog này mình tạo ra chủ yếu để lưu lại link cũng như nội dung của các bộ đam mỹ và fanfic mình đã đọc để sau này có thể tìm lại một cách d...

11/10/2017

TB - Chương 2

Riing……. Riing…………

Tiếng chuông điện thoại vang lên từ người thanh niên vừa bước ra từ siêu thị. Lấy điện thoại ra khỏi túi, cậu mỉm cười khi nhìn thấy cái tên trên màn hình. Chưa kịp lên tiếng thì giọng nói bên kia đã bắt đầu oanh tạc.

_ ANH, anh, anh đang ở đâu?

_ Đừng la, anh vừa đi siêu thị, đang trên đường về. _ Cậu chặn lại sự oanh tạc của đứa em này. Thằng nhóc này, nói bao nhiêu lần rồi không biết. Không chừng tai cậu có vấn đề mất thôi.

_ Thật sao, tối nay anh nấu món gì, em muốn ăn sư tử đầu, sườn sào chua ngọt, cá phi lê, gà kho, còn có … còn có….. um…um… anh nấu cái gì em cũng thích, em muốn ăn.

_ Em đòi ăn nhiều như vậy không sợ bội thực sao?_ Cậu cười nhẹ.

_ Em mới không sợ, cho dù em có ăn đến bội thực thì cũng có anh lo cho em mà. _ Giọng nói bên kia từ hào hứng chuyển sang chế độ nhõng nhẽo.

_ Thằng nhóc này, anh sẽ không lo cho em đâu, để em đau đến chết luôn.

_ Anh nỡ sao, em biết anh thương em nhất mà, anh không nỡ đâu, khì khì…

_ Được rồi được rồi, cúp máy thôi, anh phải về nấu cơm cho tên tham ăn nữa, nếu không thì tên nào đó về nhà không có cơm ăn đâu.

_ A, vậy anh nhanh về a, em không nói nữa, anh mau về, đi đường cẩn thận. Tạm biệt _ Tên tham ăn nào đó thu lại giọng điệu nhõng nhẽo của mình, nếu không cho anh về nhà thì sẽ không có cơm ăn thiệt đó, cả tháng rồi không được ăn đồ anh nấu mà.

_ Ừ, biết rồi, tạm biệt _ Chỉ cần dọa một chút như vậy thôi. Cậu nhịn cười. Thằng nhóc tham ăn này.

Cậu không hiểu được, thằng nhóc này tại sao lại như vậy? Nó học rất giỏi, lúc đi học được nhiều học bổng, còn được nhảy lớp, thành tích luôn dẫn đầu mà. Năm nay nó mới 22 tuổi nhưng đã làm giám đốc ở một công ty lớn rồi. Một tinh anh như vậy tại sao khi về nhà lại ngốc thế, cậu chỉ cần lừa gạt một chút thôi thì nó đã tin rồi, lại còn ham ăn nữa chứ, cậu biết nó thích ăn đồ ăn cậu nấu nhưng nó ăn gấp hai lần cậu, thật kinh khủng. Ăn như vậy mà nó cũng không lên ký nào. Cậu từng thắc mắc tại sao nhưng bây giờ cậu đã biết rồi, nó lúc nào cũng loi nhoi như con khỉ con, hoạt động nhiều như vậy thì tiêu hao nhiều đồ ăn là phải rồi.

Người thanh niên tiếp tục đi về nhà. Cậu mặc quần jean sẫm màu, áo thun trắng, đội cái nón kết, mặt hơi cúi xuống làm cho cái nón gần như che hết khuôn mặt, hai tay cầm túi của siêu thị cậu mới bước ra kia. Không ai biết cậu là ai, cũng không ai để ý đến người thanh niên bình thường này, cũng không ai chú ý tới khuôn mặt bên dưới cái nón kết. Không ai có thể tưởng tượng được một người thanh niên dường như thuộc tầng lớp bình thường nhất của xã hội này lại là bông hoa của ban đêm, là MB có tiếng nhất hiện nay. 

Không một ai có thể cưỡng lại được sắc đẹp này, cơ thể này, những tên phú hào kia sẵn sàng trả giá đắt để được ở bên cậu. Một tháng, không quá dài cũng không quá ngắn, đủ để bọn người kia mê mẫn, say đắm cậu, tiếp tục trả giá để có được cậu.

Dưới màn đêm thì cậu chính là bông hoa đẹp nhất. Những bộ trang phục, trang sức lộng lẫy đắt tiền đến mấy thì cũng bị lu mờ đi bởi vẻ đẹp của cậu mà thôi, những kẻ ngạo mạn ngu dốt kia lại liên tục dùng chúng để lấy lòng cậu. Bông hoa nở rộ về đêm, chính là cậu – Mẫn.

Nhưng hiện tại thì không phải. Sau một tháng được bao dưỡng thì cậu luôn biến mất. Không ai biết cậu ở đâu và thật sự không ai tưởng tượng được một người có bộ dạng tầm thường này lại là Mẫn. Cậu biết, đứa em trai của cậu rất buồn và tức giận khi biết cậu làm cái nghề này, dù hiện tại nó không còn giận nhưng cậu biết nó vẫn rất buồn, cậu biết nó đau lòng vì nó thương cậu.

------------------giải phân cách xinh đẹp------------------

_ Anh à, chúng ta vẫn ổn khi không đụng đến số tiền anh làm…. _ Nó ngưng câu nói lại ngay và bắt đầu ấp úng.

_ Em cứ nói đi, không có gì đâu _ Cậu cười nhẹ, quay mặt đi.

_ Chúng ta vẫn sống tốt mà. Anh, anh đừng làm nghề đó nữa. _ Giọng nó bắt đầu nghẹn lại. _ Sau này em có việc làm em sẽ lo cho anh, anh còn có em mà.

_ Anh làm việc đó không phải vì tiền _ Trầm tư một lát, cậu cất giọng lên nhẹ nhàng như đang nói về chuyện thời tiết. Tay cậu tiếp tục rửa chén, tiếp tục quay lưng lại với người đang đứng trước cửa bếp. _ Em yên tâm, cuộc sống của em sẽ không bị ảnh hưởng đâu.

_ Em không lo chuyện em bị ảnh hưởng. _ Nó nói gần như gào lên_ Em lo cho anh, anh không cần tiền vậy anh tiếp tục để làm gì, em không muốn anh khổ thêm nữa, anh đừng làm nữa. _ Nước mắt bắt đầu chảy xuống khuôn mặt của nó.

_ Anh muốn cô ta biết cảm giác người mình yêu bị cướp đi, còn là bị cướp bởi một MB nữa.

_ Anh!!!!

_ Đủ rồi _ Cậu nghiêm giọng _ Anh không muốn nghe em nhắc đến vấn đề này nữa.

_ Anh _ Nó nhào sang ôm cậu, nghẹn giọng _ Dù chuyện gì xảy ra đi nữa anh vẫn còn có em, anh vẫn mãi là anh của em.

-----------------------giải phân cách xinh đẹp-----------------

Tuy nó không phải là em ruột cậu, nhưng nó thương cậu còn hơn người anh ruột đã mất của nó, người yêu của cậu. Nên trong suốt một tháng này cậu dành cho nó, để xin lỗi cũng như để bù đắp cho nó. Chiều chuộng, thương yêu, dỗ dành, tất cả tình cảm của cậu bây giờ đều dồn hết vào đứa em này.

Về đến nhà, lấy chìa khóa ra mở cửa, tiến thẳng vào trong bếp. Căn nhà này không phải là căn nhà trước đây. Trước đây hai anh em sống cực khổ, cũng may là còn căn nhà của người yêu cậu, gia đình họ cũng là gia đình bình thường nên căn nhà cũng khá nhỏ, sau này khi khá giả hơn, cậu không muốn sống trong ngôi nhà gợi kỷ niệm kia nữa nên hai người đã bắt đầu chuyển nhà. Căn nhà hiện nay là một căn biệt thự nhỏ ở cách xa trung tâm thành phố, nhưng vẫn đầy đủ nhưng cửa hàng, siêu thị xung quanh nên không cần lo lắng lắm về vấn đề đi lại.

Đặt đồ đạc lên bàn, cậu bắt tay vào nấu những món thằng nhóc tham ăn kia thích nhất. Bây giờ cậu không phải người tên Mẫn kia, cậu là anh trai của một thằng nhóc tham ăn, ngốc ngếch với cậu nhưng rất thông minh, láu cá với người ngoài. Nghĩ đến thằng nhóc kia, cậu thấy rất vui vẻ, rất hạnh phúc, nó không ghét mà yêu thương cậu như vậy, cậu không cầu gì hơn thế nữa, cậu là anh trai của nó, cậu tên là Kỳ Duyệt.

oOo

_ Ui da………..

_ Tuy đúng thật đã đến giờ tan ca rồi nhưng cũng chỉ mới vừa đúng mà thôi, giám đốc Úy của chúng ta chạy nhanh như vậy là muốn đi đâu, hẹn hò sao?

_ Chính là vừa mới đúng giờ thôi, chủ tịch Đằng tại sao lại xuất hiện ở đây, còn đứng trước của phòng tôi a. Đau chết mất thôi, tôi nói chủ tịch ngài khỏe như vậy để làm gì, gãy mũi tôi rồi.

_ Chính là muốn kiểm tra xem nhân viên của tôi tại sao vừa đến giờ lại ra về nhanh như vậy _ Đằng Minh nhìn người kia, cười cười_Lục Kiên thật có phước quá, người yêu cậu mong chờ gặp cậu như vậy.

_ Đằng Minh, cậu đừng chọc tiểu Vân nữa _ Đứng bên cạnh Đằng Minh, Lục Kiên lên tiếng.

_ Nói vậy thôi chứ miệng cậu đang kéo tới mang tai kìa.

_ Hai người làm gì ở đây? Đằng Minh, có việc gì sao? Kiên, anh đến đây làm gì? _ Người yêu của Lục Kiên, Úy Vân Hòa lên tiếng thắc mắc.

_ Tất nhiên là đến đón em đi ăn, anh phát hiện ra có một nhà hàng mới rất tốt, đồ ăn rất ngon, quang cảnh cũng rất đẹp nữa.

_ Bây giờ? _ Úy Vân Hòa tròn mắt _ Bây giờ không được, em bận rồi, để lúc khác đi.

_ Tiểu Vân, em bận bịu một tuần rồi, khó lắm em mới có thời gian, em nỡ bỏ anh vậy sao _ Lục Kiên giả bộ tủi thân.

_ Kiên, em xin lỗi mà, hôm khác em đền cho anh _ Úy Vân Hòa làm nũng, chồm lên hôn má Lục Kiên.

_ Hai người các người ở đây tình chàng ý thiếp không nghĩ đến cảm nhận của người độc thân như tôi sao _ Đằng Minh không nhịn nổi cười nhìn thằng bạn thân của mình _ Vân Hòa có việc thì hôm khác chúng ta đi cũng được, hôm nay để tớ hầu cậu.

_ Cậu có hàng tá người xếp hàng chờ lên giường cậu kìa, cậu làm sao hiểu được tớ _ Lục Kiên làu bàu, ôm Úy Vân Hòa _ Tiểu Vân, em không đi thật sao?

_ Em có việc bận thật mà, em sẽ đền cho anh sau. Xin lỗi, Đằng Minh, mai em sẽ mời anh.

_ Không sao, em có việc thì cứ đi đi.

_ Xin lỗi, tạm biệt _ Chào Đằng Minh, hôn Lục Kiên, Úy Vân Hòa chạy như bay ra khỏi công ty.

Về đến nhà, Úy Vân Hòa đậu xe ngay trước cửa, lao vào nhà thì ngay lập tức ngửi được mùi thơm phát ra từ bếp. Rón rén bước vào, Úy Vân Hòa ôm chầm lấy người đang nấu ăn. Người kia bị giật mình, một ít canh văng ra trúng tay.

_ A, em xin lỗi, em xin lỗi _ Úy Vân Hòa rối rít

_ Không có gì, em đó, cứ thích làm trò như vậy _ người kia mỉm cười với Úy Vân Hòa

_ Anh, em rất nhớ anh đó, nhớ đến không ngủ được, anh xem nè, mắt em thâm lại hết rồi _ Úy Vân Hòa nhõng nhẽo với anh mình.

_ Em đừng tưởng anh không biết, em cứ cắm đầu vào làm việc đi, lỡ mà bệnh thì anh sẽ không lo đâu.

_ Anh không nỡ đâu _ Úy Vân Hòa nheo mắt cười tinh ngịch _ Em muốn tranh thủ làm xong công việc để có thời gian ở bên anh mà, anh phải thương em chớ.

_ Thôi đi ông tướng, đã lớn lắm rồi, để người yêu em thương em đi, anh không thương em nữa. Bưng canh ra bàn là có thể ăn được rồi.

_ Thật thơm. Anh không thương em thì thương ai _ Bưng canh ra bàn, Úy Vân hòa chống cằm cười meo meo với người kia.

_ Anh à, em cứ thắc mắc mãi, họ của anh là theo ai vậy, em nhớ trong viện mồ côi không có ai họ Kỳ cả.

_ Họ của anh là theo người giáo viên đã nhặt anh về, ông ấy rất tốt bụng. Lúc đó trong viện có quá nhiều trẻ, không ai chăm sóc cho anh cả, chính ông ấy đã chăm sóc anh, cũng là do ông ấy đặt tên cho anh, ông ấy đã mất rồi, em không biết đâu.

Úy Vân Hòa nhìn khuôn người kia. Khuôn mặt ấy thật xinh đẹp, vương nét buồn nhưng môi vẫn nở nụ cười khi nhớ lại tuổi thơ có thể coi là êm đẹp của mình. Úy Vân Hòa đi vòng qua bàn, ôm lấy người kia _ Anh đừng buồn, ông ấy rất thương anh mà, ông ấy đặt cho anh tên Duyệt vì muốn anh lúc nào cũng vui vẻ, anh đừng phụ lòng ông ấy chứ.

_ Được rồi, ngồi xuống đi, không phải em nói em muốn anh đồ ăn anh nấu sao, anh sẽ nấu cho em ăn ngán thì thôi _ vỗ nhẹ vào bàn tay đang ôm lấy mình.

_ Không có đâu, em sẽ ăn đến khi anh không nấu nổi nữa thì thôi. Ha ha.

_ Ha ha. Được rồi, đây là em nói đó.

Bầu không khí lại trở nên vui vẻ. Bây giờ bên cạnh anh ấy chỉ còn mình nó thôi, nó muốn anh ấy trở nên vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất, nụ cười của anh ấy làm nó rất vui, đúng rồi, đây mới là anh của nó, người anh tên Kỳ Duyệt mang đến niềm vui.

Tối đến, Úy Vân Hòa mò vào phòng Kỳ Duyệt, hai anh em tâm sự về những chuyện đã xảy ra. Hai người rất ăn ý không nói về một tháng qua Kỳ Duyệt làm gì, Úy Vân Hòa kể về những chuyện đã xảy ra với nó, kể về người yêu, kể về công việc. Hai
anh em thiếp đi, niềm vui lan tỏa khắp ngôi nhà của họ.


Hết chương 2.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét