_ Uhm… A… A…… A……. Anh cũng thật giỏi ….. A…. uhm…. Đã đến mấy lần… vẫn có thể lập tức ngạnh lên… A… nói thử xem trước đây ..… một đêm anh đến mấy lần ….A…
_ Em có thể đừng nói những câu sát phong cảnh như vậy không …uhm… em hảo chặt… bọn người kia anh anh miễn cưỡng lắm mới cứng được hai, ba lần, đâu giống em… anh lại đến, nhanh lên…
_ Không phải … A … không phải là anh không nổi sao … A … A … AAAAA….
Cơ thể nhỏ bé ở trên đổ ập xuống. Người ở dưới vươn tay ôm lấy cậu, vuốt ve tấm lưng trần và bờ mông căng tròn. Sau một hồi thở dốc, cậu ngước lên nhìn hắn _ Anh… còn cứng sao?!
_ Anh có được hay không để cho em thử. _ Tay hắn nhào nặn mông cậu như thể nó là khối bột. _ Thật tiếc, nếu không mang bao thì có thể thấy nó chảy ra từ trong người em. Mới nghĩ thôi thì cậu em của anh đã cứng lên rồi. Em yêu.
_ Sức anh tốt vậy sao. Coi bộ hôm nay em phải bắt anh tinh nhẫn thân vong a. Anh yêu. _ Cậu chống tay lên ngực hắn ngồi dậy. Dịch của cậu lúc nãy bắn ra dính trên ngực của hắn và cậu tạo thành một đường chỉ mảnh kết nối hai cơ thể. Với tay ra sau thay mũ khác cho hắn, từ từ đưa nó vào nơi ấm áp. Cái của hắn chậm rãi cắm vào trong cậu, thô, cứng, nóng. _ Um _ Cậu vặn vẹo, đưa đẩy một cách chậm rãi. Cái miệng nhỏ phía dưới của cậu ngậm lấy cái của hắn, chậm rãi cắn nuốt, khiêu khích.
_ Chết tiệt. _ Hắn lật người cậu xuống dưới thân, nâng lên đôi chân thon dài và bắt đầu trù sáp mãnh liệt.
_ A…. Quá nhanh rồi…. A…. _ Cửa mình bị ra vào nhanh chóng khiến cậu phải la lên. Mỗi lần một nhanh hơn, mỗi lần đều trúng điểm mẫn cảm khiến cho cơ thể cậu run lên, hai chân nhũn ra để mặc cho hắn bài bố.
Hắn bất chợt rút ra khỏi. Vuốt ve huyệt khẩu trống rỗng đang khổ cực co rút, hắn đâm mạnh vào làm cậu phải thét lên, hắn nhào lên đôi môi cậu nuốt đi một nửa tiếng thét và thay bằng tiếng rên rỉ. Chậm rãi đưa đẩy huyệt khẩu nóng ấm, cậu em của hắn bị siết chặt, ra vào giống như dùng móng tay khều lên da, nhẹ nhành, nhưng kích thích.
Tay hắn vuốt ve tiểu Mẫn, ngón tay ngoáy vào lỗ nhỏ trên đỉnh. _A… đừng đụng… um… _ Tiểu Mẫn run rẩy chảy ra chất dịch trong suốt, còn đại Mẫn thì không ngừng phát ra âm thanh yêu mị. Mẫn trừng mắt nhìn hắn, huyệt động đột ngột co rút lại, cậu chồm lên nuốt lấy âm thanh của hắn. Chiếc lưỡi nhỏ đưa đẩy, đôi mắt nheo lại ánh lên sự thích thú khi vừa được trả thù. Hứ, kỹ thuật của cậu không phải chỉ nói thôi đâu.
_ Em giỏi. _ Tách ra khỏi đôi môi mọng, hắn cắn xuống xương quai xanh của cậu. Đưa hai ngón tay vào miệng cậu để ngăn lại tiếng thét, hắn liếm mút lên xương quai xanh, lên cổ buộc cậu phải rên rỉ. Hắn một lần nữa đẩy nhanh tốc độ, ngày càng nhanh hơn, dồn dập hơn.
_ Sâu quá … A... A… _ Cậu bấu lấy cổ hắn, nương theo từng nhịp đẩy ngày một nhanh hơn. _ AAAAAA _ Cơ thể cậu run lên, tiểu Mẫn trong tay hắn bị xoa nắn đến bắn ra. Hắn thúc mạnh, bắn ra. Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc.
~~~~~~~~~~Dải phân cách xinh đẹp~~~~~~~~~~
_ Cậu chọn món. _ Đằng Minh đưa menu cho người đối diện.
_ Anh chọn. Tôi không kén ăn. _ Mẫn đưa lại cho Đằng Minh để hắn gọi món. Đợi phục vụ đi khỏi, Mẫn chống cằm, cười mỉm, đưa ánh mắt thích thú về phía hắn. _ Nói thử xem, anh biết gì về tôi.
_ Biết đủ để ngồi đây với cậu.
_ Tính ra thì tôi khá tò mò, anh bao nhiêu tuổi rồi?
_ 25, thì sao?
_ Thật sao?! Ba anh có biết anh đi tìm MB thế này không? Anh làm chức gì ở công ty?
_ Ba tôi mất cách đây vài năm. Hiện tôi đang làm chủ tịch tập đoàn gia tộc. Nhà tôi mấy đời độc nam, trên tôi còn một chị gái đang ở nước ngoài. Cậu còn muốn hỏi gì nữa? _ Đằng Minh nhướng mày nhìn cậu. _ Những chuyện này ảnh hưởng đến chuyện chúng ta ở với nhau sao?
Món ăn nhanh chóng được đưa lên, phục vụ rót rượu cho hai người rồi lui xuống. _ Cheer _ Tiếng ly va vào nhau. Mẫn hơi xoay ly, nhìn chất lỏng màu đỏ bên trong. Nhấp một ngụm, cảm thán._Không có, chỉ là tôi ngạc nhiên thôi. Bình thường những người bao tôi đều là lão già đã có vợ, thật sự chán chết. Không mập như heo thì cũng chính là con cóc, đi với bọn họ thật mất mặt hết sức. Ây….
_ Cậu không hấp dẫn được người trẻ tuổi sao? _ Đằng Minh mím môi cười nghe người đẹp oán trách.
Mẫn tặng cho hắn cái liếc mắt coi thường. _ Cỡ tuổi này thì chính là đã ra đời, không tự mình làm ông chủ nhỏ thì ở trên còn trưởng bối đè xuống, phải biết nhìn mặt người khác. Mấy lão già bao dưỡng tôi không giám đốc thì cũng là chủ tịch, không đắc tội được.
_ Cậu cũng biết nhiều quá nhỉ. Nhưng theo tôi biết thì cậu có ở với vài người tuổi còn rất trẻ.
_ Ha, dù có biết cũng không thể tránh được cái vòng luẩn quẩn này. Mấy tên đó chỉ là lũ nhóc vắt mũi chưa sạch, sau lưng có tập đoàn và người cha chủ tịch liền không biết nể nang ai, cũng là vì phải nhìn mặt cha mẹ hắn thôi, họ biết nghe con, chứ đâu biết nghe người ngoài giải thích.
_ Cậu cũng thật giỏi, đủ thông minh. Tôi thích. _ Đằng Minh chăm chú nhìn Mẫn. Người này thật sự rất biết điều.
Mẫn đột nhiên bỏ dao nỉa trên tay xuống, hai tay chống xuống bàn, đan vào nhau, cằm đặt lên hai tay, nhìn Đằng Minh với gương mặt vô tội hết sức. _ Anh bao tôi thì tôi được gì?
_ Tất cả những gì những người kia cho cậu tôi đều có, những thứ họ không có tôi cũng có thể cho cậu, nhưng phải tùy vào cậu phục vụ tôi ra sao. _ Miệng nhếch lên một nụ cười, cúi xuống tiếp tục ăn.
_ Giá của tôi rất cao đó, những thứ tôi xài đều phải là hàng tốt nhất, nếu tôi đến ở với anh thì chỉ mang một số đồ cá nhân thôi, còn lại anh đều phải lo cho tôi.
_ Điều này tôi biết, cậu không cần phải lo. _ Đằng Minh cũng buông khỏi bữa ăn của mình, tập trung vào cậu. _ Nhưng tôi muốn thay đổi một điều, đó là… tôi sẽ bao cậu một năm.
Đôi mắt to trợn lên, nhìn chằm chằm Đằng Minh. Cậu ngồi bất động một lúc mới thả ra hai chữ _ Không được.
_ Lý do.
_ Tôi phải về nhà.
_ Chỉ có vậy thôi?
_ Cái gì là chỉ có vậy thôi. _ Cậu trừng mắt nhìn hắn. _ Tôi cũng có gia đình của mình, tôi không thể biến mất suốt một năm được.
_ Yên tâm, chỉ khi tôi có ở nhà thì cậu bắt buộc phải ở, còn khi tôi không, thì cậu có thể đi bất kì đâu cậu muốn, tôi không cản.
_ Anh không cảm thấy thời gian một năm khá dài sao? Suốt thời gian đó tôi chỉ bám theo anh thôi, anh không thấy chán sao?
_ Mị lực cậu kém lắm sao? Nếu cậu có đủ mị lực thì tôi làm sao có thể chán cậu.
Mẫn nheo mắt chăm chú nhìn Đằng Minh, hắn cũng nhìn cậu cười. Đôi môi nhỏ mím lại, rồi lại mở ra. _ Anh muốn gì?
_ Tôi muốn cậu trở thành tình nhân của tôi.
Mẫn dời mắt xuống đĩa đồ ăn, cười nhẹ, rồi lại ngước lên nhìn Đằng Minh _ Được thôi. Nể mặt anh đẹp trai như vậy, cũng không có gì mất mặt _ Mắt và môi cậu lại đầy vẻ tinh nghịch _ bây giờ thì chúng ta về được chưa. Anh yêu.
Ra khỏi nhà hàng, chiếc xe trở lại trung tâm triển lãm. Dừng cách đó một quãng, tháo dây an toàn, Mẫn xoay người sang nhìn Đằng Minh rồi hôn nhẹ lên môi hắn. Cậu cười giống như đang chọc ghẹo hắn rồi xoay người mở cửa xe. Chưa kịp đẩy cửa thì bị lôi ngược về phía sau. Đằng Minh kéo người dám chọc ghẹo mình lại, một tay vòng qua eo, một tay giữ chặt gáy cậu, bắt đầu nụ hôn cuồng nhiệt. Hơi giật mình nhưng Mẫn cũng đáp trả, hai tay vòng qua cổ của hắn. Hai đầu lưỡi chạm vào nhau, quấn lấy nhau như đang khiêu vũ, cố gắng xông vào khoang miệng của đối phương. Chẳng mấy chốc, tiếng mút và không khí nóng đã đầy khắp. Một bàn tay áp vào lưng của Mẫn, mỗi ngón tay đều cử động khiêu khích làn da cậu. Bàn tay vòng ra phía trước, từ từ trượt lên trên. Bàn tay nhắm đến mục tiêu trên ngực cậu, khi sắp vươn tới đích thì bị đẩy ra.
_ No no. _ Mẫn lắc lắc ngón tay, điểm nhẹ lên mũi hắn _ Nụ hôn là quà tặng kèm cho bữa tối. Còn lại thì không được. Hợp đồng em sẽ làm, năm ngày sau chúng ta gặp nhau ở nhà anh. Anh chỉ được tiếp tục khi đã đặt bút ký. Bây giờ thì tạm biệt, anh yêu.
Đằng Minh chống tay lên vô lăng nhìn Mẫn mở cửa xe rời đi. Kỹ thuật thật khá. Hắn rất ít khi hôn ai, kể cả khi làm tình, khi có cảm xúc mới hôn một chút. Còn người này, mới nhìn thôi anh đã muốn nhào tới cắn xé đôi môi đó, chỉ mới hôn thôi đã đốt hết lửa trong người hắn lên rồi, thật đặc biệt. Hắn lái xe rời đi.
Chưa có gì hết. Các người muốn có gì chứ. Đây là bao thời gian dài chứ có phải tình một đêm đâu. Muốn ăn cái gì cũng phải có quá trình, đâu phải gặp nhau là chặt như thế được. Hứ. Cái màn mở đầu ở trên kia là chuyện của bốn ngày sau cơ.
Đằng Minh lái xe về nhà. Thật là nhàm chán. Hắn vừa từ bar trở về, nhưng hắn đến đó chỉ để uống rượu chứ không tìm tình một đêm. Thật ra thì có, nhưng hắn không hài lòng người nào cả. Hắn đang rất bức bối trong người, nghĩ đến ngày mai Mẫn trở thành tình nhân của hắn thì hắn đã nóng hết cả người, nên muốn tìm người giải tỏa một chút. Khi bọn người kia sáp vào hắn, uốn éo, câu dẫn thì hắn lại không lên nổi, kỹ thuật bọn người này giảm xuống hay yêu cầu của hắn tăng lên. Cũng đúng, hưởng được mỹ vị thì không muốn ăn món thường dân nữa, mặc dù mỹ vị kia hắn chỉ mới được ngửi mùi thôi. Ây….
Từ xa nhìn về phía nhà mình, Đằng Minh thấy một vóc dáng thon nhỏ đứng trước cửa nhà mình. Khi nhìn rõ được là hai, hai mắt hắn sáng lên. Là Mẫn. Nhanh chóng xuống xe bước lại gần cậu.
_ Sao cậu ở đây, chờ lâu không?
_ Không lâu. _ Cười với hắn một chút _ Nhanh để tôi vào nhà, tôi không thích đứng ngoài đường nói chuyện đâu.
Vào nhà, Mẫn đặt balo sang một bên, thả người xuống sofa thở dài.
_ Tôi còn tưởng phải đợi đến nửa đêm chứ, cũng may anh về sớm. Tôi ghét ở ngoài đường.
_ Chẳng phải nói mai sao? Cậu đến sớm, không thể trách tôi được.
_ Thả chìa khòa lên bàn _ Cậu uống gì không?
_ Không uống. _ Mẫn bật người lên khỏi ghế _ Phòng anh ở đâu?
Dẫn Mẫn lên phòng mình, Đằng Minh chờ xem cậu định làm gì. Mẫn lao đến giường, quăng mình xuống, lăn qua lăn lại _ Hảo thoải mái. Nể tình anh đẹp trai, lại thu lưu tôi thời gian dài _ Cậu chống tay ngồi dậy nhìn hắn _ Nên muốn khuyến mãi cho anh một chút.
_ Ý cậu là… _ Đằng Minh khoanh tay đứng dựa cửa nhìn cậu.
Mẫn đột nhiên cởi áo làm hé lộ làn da trắng muốt, vòng eo thon nhỏ, bờ vai cân đối, cổ nhỏ thon dài, hai điểm hồng hồng nhỏ nhỏ trước ngực như nụ hoa trên tuyết. Đằng Minh cảm thấy mắt mình đang giật. Mắt trượt lên trượt xuống khối thân thể kia, rồi ngước lên khuôn mặt cậu. Nhìn hắn với ánh mắt hớp hồn, nụ cười quyến rũ rút tim gan _ Anh không muốn sao, anh….
Không đợi Mẫn nói hết thì hắn đã nhào tới ngấu nghiến đôi môi cậu, hai tay không ngừng xoa nắn thân thể cậu. Môi hắn trượt xuống chiếc cổ trắng, mút chát, để lại trên đó những dấu đỏ. Tay hắn đã chu du đến điểm hồng hồng kia, mới đầu là xoa, sau đó là nhéo nhẹ lên đó. Động tác nhẹ nhàng khiêu khích hai điểm nhỏ khiến chúng dựng lên, móng tay khều lên khiến chúng run rẩy. Môi hắn mút lên vai, lên xương quai xanh của cậu. Hắn hôn lên điểm bên trái, mút mạnh một cái, hắn lập tức nhận được tiếng rên nhỏ từ trên đầu. Hài lòng chuyển sang bên phải, dùng răng day nhẹ, tiếng rên rỉ bắt đầu lớn hơn.
Mẫn đưa tay xoa lên cái lều đã dựng lên dưới lớp vải quần của hắn. Tháo thắt lưng, cởi nút, kéo khóa, mỗi động tác đều rất chậm rãi. Móng tay bất chợt khều lên đầu cậu nhỏ của hắn làm hắn rên lên. Hắn nhanh chóng cởi quần của cậu, vuốt ve đôi chân thon dài. Hai bàn tay vươn lên, một thì vuốt ve đùi trong của cậu, một thì xoa lên tiểu Mẫn phấn phấn nộn nộn. Tiếng rên rỉ mỗi phút một lớn hơn, không khí mỗi phút một nóng hơn.
Đêm dài……
Hết chương 4


