Giải đáp thắc mắc và bức xúc của bạn

GIỚI THIỆU TRANG

Blog này mình tạo ra chủ yếu để lưu lại link cũng như nội dung của các bộ đam mỹ và fanfic mình đã đọc để sau này có thể tìm lại một cách d...

11/10/2017

TB - Chương 4

Chương 4:

_ Uhm… A… A…… A……. Anh cũng thật giỏi ….. A…. uhm…. Đã đến mấy lần… vẫn có thể lập tức ngạnh lên… A… nói thử xem trước đây ..… một đêm anh đến mấy lần ….A…

_ Em có thể đừng nói những câu sát phong cảnh như vậy không …uhm… em hảo chặt… bọn người kia anh anh miễn cưỡng lắm mới cứng được hai, ba lần, đâu giống em… anh lại đến, nhanh lên…

_ Không phải … A … không phải là anh không nổi sao … A … A … AAAAA….

Cơ thể nhỏ bé ở trên đổ ập xuống. Người ở dưới vươn tay ôm lấy cậu, vuốt ve tấm lưng trần và bờ mông căng tròn. Sau một hồi thở dốc, cậu ngước lên nhìn hắn _ Anh… còn cứng sao?!

_ Anh có được hay không để cho em thử. _ Tay hắn nhào nặn mông cậu như thể nó là khối bột. _ Thật tiếc, nếu không mang bao thì có thể thấy nó chảy ra từ trong người em. Mới nghĩ thôi thì cậu em của anh đã cứng lên rồi. Em yêu.

_ Sức anh tốt vậy sao. Coi bộ hôm nay em phải bắt anh tinh nhẫn thân vong a. Anh yêu. _ Cậu chống tay lên ngực hắn ngồi dậy. Dịch của cậu lúc nãy bắn ra dính trên ngực của hắn và cậu tạo thành một đường chỉ mảnh kết nối hai cơ thể. Với tay ra sau thay mũ khác cho hắn, từ từ đưa nó vào nơi ấm áp. Cái của hắn chậm rãi cắm vào trong cậu, thô, cứng, nóng. _ Um _ Cậu vặn vẹo, đưa đẩy một cách chậm rãi. Cái miệng nhỏ phía dưới của cậu ngậm lấy cái của hắn, chậm rãi cắn nuốt, khiêu khích.

_ Chết tiệt. _ Hắn lật người cậu xuống dưới thân, nâng lên đôi chân thon dài và bắt đầu trù sáp mãnh liệt.

_ A…. Quá nhanh rồi…. A…. _ Cửa mình bị ra vào nhanh chóng khiến cậu phải la lên. Mỗi lần một nhanh hơn, mỗi lần đều trúng điểm mẫn cảm khiến cho cơ thể cậu run lên, hai chân nhũn ra để mặc cho hắn bài bố.

Hắn bất chợt rút ra khỏi. Vuốt ve huyệt khẩu trống rỗng đang khổ cực co rút, hắn đâm mạnh vào làm cậu phải thét lên, hắn nhào lên đôi môi cậu nuốt đi một nửa tiếng thét và thay bằng tiếng rên rỉ. Chậm rãi đưa đẩy huyệt khẩu nóng ấm, cậu em của hắn bị siết chặt, ra vào giống như dùng móng tay khều lên da, nhẹ nhành, nhưng kích thích.

Tay hắn vuốt ve tiểu Mẫn, ngón tay ngoáy vào lỗ nhỏ trên đỉnh. _A… đừng đụng… um… _  Tiểu Mẫn run rẩy chảy ra chất dịch trong suốt, còn đại Mẫn thì không ngừng phát ra âm thanh yêu mị. Mẫn trừng mắt nhìn hắn, huyệt động đột ngột co rút lại, cậu chồm lên nuốt lấy âm thanh của hắn. Chiếc lưỡi nhỏ đưa đẩy, đôi mắt nheo lại ánh lên sự thích thú khi vừa được trả thù. Hứ, kỹ thuật của cậu không phải chỉ nói thôi đâu.

_ Em giỏi. _ Tách ra khỏi đôi môi mọng, hắn cắn xuống xương quai xanh của cậu. Đưa hai ngón tay vào miệng cậu để ngăn lại tiếng thét, hắn liếm mút lên xương quai xanh, lên cổ buộc cậu phải rên rỉ. Hắn một lần nữa đẩy nhanh tốc độ, ngày càng nhanh hơn, dồn dập hơn.

_ Sâu quá … A... A… _ Cậu bấu lấy cổ hắn, nương theo từng nhịp đẩy ngày một nhanh hơn. _ AAAAAA _ Cơ thể cậu run lên, tiểu Mẫn trong tay hắn bị xoa nắn đến bắn ra. Hắn thúc mạnh, bắn ra. Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc.

~~~~~~~~~~Dải phân cách xinh đẹp~~~~~~~~~~

_ Cậu chọn món. _ Đằng Minh đưa menu cho người đối diện.

_ Anh chọn. Tôi không kén ăn. _ Mẫn đưa lại cho Đằng Minh để hắn gọi món. Đợi phục vụ đi khỏi, Mẫn chống cằm, cười mỉm, đưa ánh mắt thích thú về phía hắn. _ Nói thử xem, anh biết gì về tôi.

_ Biết đủ để ngồi đây với cậu.

_ Tính ra thì tôi khá tò mò, anh bao nhiêu tuổi rồi?

_ 25, thì sao?

_ Thật sao?! Ba anh có biết anh đi tìm MB thế này không? Anh làm chức gì ở công ty?

_ Ba tôi mất cách đây vài năm. Hiện tôi đang làm chủ tịch tập đoàn gia tộc. Nhà tôi mấy đời độc nam, trên tôi còn một chị gái đang ở nước ngoài. Cậu còn muốn hỏi gì nữa? _ Đằng Minh nhướng mày nhìn cậu. _ Những chuyện này ảnh hưởng đến chuyện chúng ta ở với nhau sao?

Món ăn nhanh chóng được đưa lên, phục vụ rót rượu cho hai người rồi lui xuống. _ Cheer _  Tiếng ly va vào nhau. Mẫn hơi xoay ly, nhìn chất lỏng màu đỏ bên trong. Nhấp một ngụm, cảm thán._Không có, chỉ là tôi ngạc nhiên thôi. Bình thường những người bao tôi đều là lão già đã có vợ, thật sự chán chết. Không mập như heo thì cũng chính là con cóc, đi với bọn họ thật mất mặt hết sức. Ây….

_ Cậu không hấp dẫn được người trẻ tuổi sao? _ Đằng Minh mím môi cười nghe người đẹp oán trách.

Mẫn tặng cho hắn cái liếc mắt coi thường. _ Cỡ tuổi này thì chính là đã ra đời, không tự mình làm ông chủ nhỏ thì ở trên còn trưởng bối đè xuống, phải biết nhìn mặt người khác. Mấy lão già bao dưỡng tôi không giám đốc thì cũng là chủ tịch, không đắc tội được.

_ Cậu cũng biết nhiều quá nhỉ. Nhưng theo tôi biết thì cậu có ở với vài người tuổi còn rất trẻ.

_ Ha, dù có biết cũng không thể tránh được cái vòng luẩn quẩn này. Mấy tên đó chỉ là lũ nhóc vắt mũi chưa sạch, sau lưng có tập đoàn và người cha chủ tịch liền không biết nể nang ai, cũng là vì phải nhìn mặt cha mẹ hắn thôi, họ biết nghe con, chứ đâu biết nghe người ngoài giải thích.

_ Cậu cũng thật giỏi, đủ thông minh. Tôi thích. _ Đằng Minh chăm chú nhìn Mẫn. Người này thật sự rất biết điều.

Mẫn đột nhiên bỏ dao nỉa trên tay xuống, hai tay chống xuống bàn, đan vào nhau, cằm đặt lên hai tay, nhìn Đằng Minh với gương mặt vô tội hết sức. _ Anh bao tôi thì tôi được gì?

_ Tất cả những gì những người kia cho cậu tôi đều có, những thứ họ không có tôi cũng có thể cho cậu, nhưng phải tùy vào cậu phục vụ tôi ra sao. _ Miệng nhếch lên một nụ cười, cúi xuống tiếp tục ăn.

_ Giá của tôi rất cao đó, những thứ tôi xài đều phải là hàng tốt nhất, nếu tôi đến ở với anh thì chỉ mang một số đồ cá nhân thôi, còn lại anh đều phải lo cho tôi.

_ Điều này tôi biết, cậu không cần phải lo. _  Đằng Minh cũng buông khỏi bữa ăn của mình, tập trung vào cậu. _ Nhưng tôi muốn thay đổi một điều, đó là… tôi sẽ bao cậu một năm.

Đôi mắt to trợn lên, nhìn chằm chằm Đằng Minh. Cậu ngồi bất động một lúc mới thả ra hai chữ _ Không được.

_ Lý do.

_ Tôi phải về nhà.

_ Chỉ có vậy thôi?

_ Cái gì là chỉ có vậy thôi. _ Cậu trừng mắt nhìn hắn. _ Tôi cũng có gia đình của mình, tôi không thể biến mất suốt một năm được.

_ Yên tâm, chỉ khi tôi có ở nhà thì cậu bắt buộc phải ở, còn khi tôi không, thì cậu có thể đi bất kì đâu cậu muốn, tôi không cản.

_ Anh không cảm thấy thời gian một năm khá dài sao? Suốt thời gian đó tôi chỉ bám theo anh thôi, anh không thấy chán sao?

_ Mị lực cậu kém lắm sao? Nếu cậu có đủ mị lực thì tôi làm sao có thể chán cậu.

Mẫn nheo mắt chăm chú nhìn Đằng Minh, hắn cũng nhìn cậu cười. Đôi môi nhỏ mím lại, rồi lại mở ra. _ Anh muốn gì?

_ Tôi muốn cậu trở thành tình nhân của tôi.

Mẫn dời mắt xuống đĩa đồ ăn, cười nhẹ, rồi lại ngước lên nhìn Đằng Minh _ Được thôi. Nể mặt anh đẹp trai như vậy, cũng không có gì mất mặt _ Mắt và môi cậu lại đầy vẻ tinh nghịch _ bây giờ thì chúng ta về được chưa. Anh yêu.

Ra khỏi nhà hàng, chiếc xe trở lại trung tâm triển lãm. Dừng cách đó một quãng, tháo dây an toàn, Mẫn xoay người sang nhìn Đằng Minh rồi hôn nhẹ lên môi hắn. Cậu cười giống như đang chọc ghẹo hắn rồi xoay người mở cửa xe. Chưa kịp đẩy cửa thì bị lôi ngược về phía sau. Đằng Minh kéo người dám chọc ghẹo mình lại, một tay vòng qua eo, một tay giữ chặt gáy cậu, bắt đầu nụ hôn cuồng nhiệt. Hơi giật mình nhưng Mẫn cũng đáp trả, hai tay vòng qua cổ của hắn. Hai đầu lưỡi chạm vào nhau, quấn lấy nhau như đang khiêu vũ, cố gắng xông vào khoang miệng của đối phương. Chẳng mấy chốc, tiếng mút và không khí nóng đã đầy khắp. Một bàn tay áp vào lưng của Mẫn, mỗi ngón tay đều cử động khiêu khích làn da cậu. Bàn tay vòng ra phía trước, từ từ trượt lên trên. Bàn tay nhắm đến mục tiêu trên ngực cậu, khi sắp vươn tới đích thì bị đẩy ra.

_ No no. _ Mẫn lắc lắc ngón tay, điểm nhẹ lên mũi hắn _ Nụ hôn là quà tặng kèm cho bữa tối. Còn lại thì không được. Hợp đồng em sẽ làm, năm ngày sau chúng ta gặp nhau ở nhà anh. Anh chỉ được tiếp tục khi đã đặt bút ký. Bây giờ thì tạm biệt, anh yêu.

Đằng Minh chống tay lên vô lăng nhìn Mẫn mở cửa xe rời đi. Kỹ thuật thật khá. Hắn rất ít khi hôn ai, kể cả khi làm tình, khi có cảm xúc mới hôn một chút. Còn người này, mới nhìn thôi anh đã muốn nhào tới cắn xé đôi môi đó, chỉ mới hôn thôi đã đốt hết lửa trong người hắn lên rồi, thật đặc biệt. Hắn lái xe rời đi.

Chưa có gì hết. Các người muốn có gì chứ. Đây là bao thời gian dài chứ có phải tình một đêm đâu. Muốn ăn cái gì cũng phải có quá trình, đâu phải gặp nhau là chặt như thế được. Hứ. Cái màn mở đầu ở trên kia là chuyện của bốn ngày sau cơ.

Đằng Minh lái xe về nhà. Thật là nhàm chán. Hắn vừa từ bar trở về, nhưng hắn đến đó chỉ để uống rượu chứ không tìm tình một đêm. Thật ra thì có, nhưng hắn không hài lòng người nào cả. Hắn đang rất bức bối trong người, nghĩ đến ngày mai Mẫn trở thành tình nhân của hắn thì hắn đã nóng hết cả người, nên muốn tìm người giải tỏa một chút. Khi bọn người kia sáp vào hắn, uốn éo, câu dẫn thì hắn lại không lên nổi, kỹ thuật bọn người này giảm xuống hay yêu cầu của hắn tăng lên. Cũng đúng, hưởng được mỹ vị thì không muốn ăn món thường dân nữa, mặc dù mỹ vị kia hắn chỉ mới được ngửi mùi thôi. Ây….

Từ xa nhìn về phía nhà mình, Đằng Minh thấy một vóc dáng thon nhỏ đứng trước cửa nhà mình. Khi nhìn rõ được là hai, hai mắt hắn sáng lên. Là Mẫn. Nhanh chóng xuống xe bước lại gần cậu.

_ Sao cậu ở đây, chờ lâu không?

_ Không lâu. _ Cười với hắn một chút _ Nhanh để tôi vào nhà, tôi không thích đứng ngoài đường nói chuyện đâu.

Vào nhà, Mẫn đặt balo sang một bên, thả người xuống sofa thở dài. 

_ Tôi còn tưởng phải đợi đến nửa đêm chứ, cũng may anh về sớm. Tôi ghét ở ngoài đường.

_ Chẳng phải nói mai sao? Cậu đến sớm, không thể trách tôi được. 

_ Thả chìa khòa lên bàn _ Cậu uống gì không?

_ Không uống. _ Mẫn bật người lên khỏi ghế _ Phòng anh ở đâu?

Dẫn Mẫn lên phòng mình, Đằng Minh chờ xem cậu định làm gì. Mẫn lao đến giường, quăng mình xuống, lăn qua lăn lại _ Hảo thoải mái. Nể tình anh đẹp trai, lại thu lưu tôi thời gian dài _ Cậu chống tay ngồi dậy nhìn hắn _ Nên muốn khuyến mãi cho anh một chút.

_ Ý cậu  là… _ Đằng Minh khoanh tay đứng dựa cửa nhìn cậu.

Mẫn đột nhiên cởi áo làm hé lộ làn da trắng muốt, vòng eo thon nhỏ, bờ vai cân đối, cổ nhỏ thon dài, hai điểm hồng hồng nhỏ nhỏ trước ngực như nụ hoa trên tuyết. Đằng Minh cảm thấy mắt mình đang giật. Mắt trượt lên trượt xuống khối thân thể kia, rồi ngước lên khuôn mặt cậu. Nhìn hắn với ánh mắt hớp hồn, nụ cười quyến rũ rút tim gan _ Anh không muốn sao, anh….

Không đợi Mẫn nói hết thì hắn đã nhào tới ngấu nghiến đôi môi cậu, hai tay không ngừng xoa nắn thân thể cậu. Môi hắn trượt xuống chiếc cổ trắng, mút chát, để lại trên đó những dấu đỏ. Tay hắn đã chu du đến điểm hồng hồng kia, mới đầu là xoa, sau đó là nhéo nhẹ lên đó. Động tác nhẹ nhàng khiêu khích hai điểm nhỏ khiến chúng dựng lên, móng tay khều lên khiến chúng run rẩy. Môi hắn mút lên vai, lên xương quai xanh của cậu. Hắn hôn lên điểm bên trái, mút mạnh một cái, hắn lập tức nhận được tiếng rên nhỏ từ trên đầu. Hài lòng chuyển sang bên phải, dùng răng day nhẹ, tiếng rên rỉ bắt đầu lớn hơn.

Mẫn đưa tay xoa lên cái lều đã dựng lên dưới lớp vải quần của hắn. Tháo thắt lưng, cởi nút, kéo khóa, mỗi động tác đều rất chậm rãi. Móng tay bất chợt khều lên đầu cậu nhỏ của hắn làm hắn rên lên. Hắn nhanh chóng cởi quần của cậu, vuốt ve đôi chân thon dài. Hai bàn tay vươn lên, một thì vuốt ve đùi trong của cậu, một thì xoa lên tiểu Mẫn phấn phấn nộn nộn. Tiếng rên rỉ mỗi phút một lớn hơn, không khí mỗi phút một nóng hơn.

Đêm dài……

Hết chương 4

TB - Chương 3

Chương 3:

_ Anh!!!!! Em về rồi!!!!

Chưa thấy người đâu nhưng giọng nói đã vang khắp nhà rồi. Kỳ Duyệt lắc đầu, thằng nhóc này, không biết đến bao giờ mới bỏ được cái tật đó đây, thật là.

_ Anh đây. Sao hôm nay lại về sớm vậy, giám đốc mà trốn về sớm như vậy sao? _ Kỳ Duyệt chọc _ Uống nước trước đi.

_ Em mới không sợ _ Đón lấy ly nước, Úy Vân Hòa uống một hơi _ em đã làm xong hết công việc rồi. Cho dù em chưa làm xong việc, bọn họ ai dám nói gì em.

_ Được rồi, tôi đã biết ngài tài giỏi rồi thưa ngài giám đốc. _ Thật bó tay với thằng nhóc này. Kỳ Duyệt chỉ biết cười. _ Được rồi ông tướng, biết em nhịn không được, anh đã nấu canh cho em lót bụng rồi, nhanh đi rửa tay.

_ Em biết anh thương em nhất mà. _ Úy Vân Hòa ôm chầm lấy Kỳ Duyệt, hôn lên má cậu rồi chạy ù vào bếp. _ Thật thơm.

_ Dạo này em cứ ở với anh như vầy, không đi chơi với người yêu sao? _ Vừa múc canh, Kỳ Duyệt hỏi.

_ Anh đừng nhắc nữa _ Úy Vân Hòa bĩu môi _ em không biết bệnh viện có việc để làm không mà anh ấy suốt ngày chạy đến công ty, không lăn trong phòng em thì cũng ăn vạ trong phòng chủ tịch. Làm bác sĩ sướng vậy sao, không cần làm việc, chỉ cần chạy tới chạy lui. Anh không biết đâu, lúc nãy anh ấy còn ở trong phòng em nói hôm nay em mà bỏ anh ấy ở lại thì anh ấy không thiết sống nữa. Thật là, anh ấy làm như bị thiểu năng vậy, em nhức đầu muốn chết.

Kỳ Duyệt nghe Úy Vân Hòa oán giận mà chỉ biết cười. Bây giờ thì oán trách như thế đó, nhưng khi bảo kể về người yêu thì thằng nhóc này ca ngợi tới tận trời luôn. Nào là bác sĩ trẻ nhất, nào là tay nghề cao … đủ mọi thứ cả, hai mắt còn sáng lên nữa, thật là…

Mà tên thiểu năng nào đó hiện tại thật sự đang ăn vạ trong văn phòng của vị chủ tịch Đằng nào đó. Tên thiểu năng than vãn, oán khí ngút trời làm cho vị chủ tịch nào đó chịu không nổi, tức giận ném luôn cây bút đang cầm trong tay về phía tên thiểu năng.

_ Cậu có thôi đi không, giờ này cậu không đi hẹn hò với tiểu Vân của cậu đi, ở đây oán trách cái gì.

_ Cậu có thể thông cảm cho người bị bỏ rơi là tớ không, thật là. Không thể an ủi tớ một chút sao, cậu có tình thương không. _ Lục Kiên nằm bò ra bàn _ Tiểu Vân bỏ rơi tớ rồi, không thèm đếm xỉa gì đến tớ nữa, hảo đau lòng a.

_ Vân Hòa chán cậu rồi, không muốn nhìn mặt cậu nữa nên đã đi tìm người khác rồi, thật đáng thương. Lục thiếu gia cũng có ngày bị đá a.

_ Mới không phải _ Lục Kiên nhảy dựng _ Tiểu Vân về nhà với anh trai, anh trai cậu ấy cách một tháng mới trở về, tiểu Vân nhớ anh nên mới về nhà. Cậu tưởng ai cũng bạc tình như cậu chắc. Hứ.

_ Ờ mà… _ Lục Kiên đột nhiên nhớ ra điều gì _ Cậu tính sao với Mẫn. Cậu bắt tớ tra rõ về cậu ta không phải chỉ để cho biết thôi chứ.

_ Cậu nghĩ sao _ Đằng Minh hơi ngẩng đầu, liếc mắt một cái rồi lại tiếp tục chui vào đống giấy tờ.

_ Cậu muốn bao cậu ta? _ Lục Kiên nhìn chăm chú người bạn của anh, chỉ thấy được thằng bạn đểu này của mình nhếch mép lên mà không nói gì. _ Cậu chắc chưa? Cậu ta không phải tình một đêm như mọi khi của cậu đâu, phải bao cậu ta đủ một tháng đó, còn phải hợp đồng đàng hoàng. Không giống tính cậu.

_ Cậu cũng nói rồi mà. _ Đằng Minh mở miệng nhưng mắt vẫn không rời khỏi văn kiện. _ Nếu như trong thời gian đó kim chủ không còn hứng thú với cậu ta thì cậu ta phải rời đi và hoàn lại toàn bộ số tiền mà cậu ta đã xài, kể cả những thứ kim chủ mua cho cậu ta mà. _ Ký xong một văn kiện, Đằng Minh đóng nắp bút, siêu sái quay sang nhìn Lục Kiên. _ Vụ làm ăn này tớ cũng không lỗ.

_ Nhưng người đã từng bao cậu ta đã dâng tài sản lên muốn cậu ta ở lại mà cậu ta còn không chịu, đều phải chờ một tháng sau xem ai là người thắng trong trò chơi giành mỹ nhân này.

_ Cậu không cảm thấy thú vị sao? Một người thú vị như vậy, làm sao tớ có thể bỏ qua được.

Đằng Minh tiếp tục xem văn kiện, nụ cười trên môi vẫn chưa dừng lại. Lục Kiên chống cằm nhìn bạn của mình, anh chỉ biết thở dài.

_ Tần Khanh, hôm nay tôi còn việc gì nữa không. _ Xem xong văn kiện, Đằng Minh gọi nội bộ cho thư ký.

_ Chủ tịch chỉ còn buổi triển lãm vào lúc 8 giờ. _ Tần Khanh làm thư ký cho Đằng Minh từ khi hắn vừa lên nhận chức, rất được chủ tịch tin tưởng và cũng là người duy nhất trong công ty ngoại trừ vị giám đốc là người yêu của tên nào đó đang ăn vạ trong văn phòng biết về cuộc sống về đêm của hắn. Cậu ta cũng giúp giải quyết những kẻ không cam tâm bị vứt bỏ đeo bám vị chủ tịch cũng thuộc dạng nào đó của chúng ta.

_ Được rồi, giờ tôi về nhà, cậu lo chuyện còn lại đi.

_ Vâng thưa chủ tịch.

_ Triển lãm gì vậy? _ Tên ăn vạ hỏi.

_ Là triển lãm tranh của họa sĩ Kỳ Vân.

_ Kỳ Vân? Người này rất có tài a. Rất có tiếng trong giới hội họa, cũng rất được khen ngợi a.

_ Cậu cũng biết sao? _ Đằng Minh nhướng mày chọc tức tên bạn của hắn. Hai người ra khỏi văn phòng, vào thang máy chuyên dụng xuống bãi xe.

_ Tất nhiên. Cậu đừng coi thường tớ có được không. _ Lục Kiên lại bắt đầu oán trách _ Tuy tớ không phải là em trai của họa sĩ như cậu nhưng kiến thức cơ bản tớ cũng phải biết chứ.

Chị gái Đằng Minh – Đằng Ngọc cũng là họa sĩ. Tuy cô chưa có nhiều tác phẩm được công bố, cộng thêm hiện nay cô đang tu nghiệp ở nước ngoài, cho nên cũng chưa có nhiều người biết đến. Nhưng nhằm nhò gì khi cô tốt nghiệp hạng nhất trường trung học phổ thông chuyên mỹ thuật trong nước, được họa sĩ hàng đầu nước Mỹ nhận làm học trò, hiện nay cô còn đang ở Rome, thiên đường của hội họa. Đó là còn chưa kể đến đứa em làm chủ tịch này nữa. Cô có tài, có vận như vậy, sợ gì không nổi tiếng.

_ Huống chi người này thật sự rất giỏi a. Tác phẩm của anh ta thường xuyên được khen ngợi. Mà sao tự nhiên cậu lại quan tâm đến nghệ thuật thế, tớ tưởng cậu chỉ biết quan tâm tới diễn viên ca sĩ trẻ thôi chứ._ Lục Kiên híp mắt nhìn bạn. (ở đây anh Kiên đang nói anh Minh qua đêm với ca sĩ, diễn viên này nọ)

_ Cậu cứ tiếp tục nói đi, bộ trước đây cậu không như vậy chắc, để tớ nói cho Vân Hòa nghe chuyện trước đây của cậu, cho cậu chết không được toàn thây. _ Đằng Minh hừ một tiếng _ Sắp tới công ty ra sản phẩm mới, muốn dùng tranh của Kỳ Vân để quảng bá, nên tớ muốn đến xem thế nào.

_ Cậu không thể nói với tiểu Vân, cậu muốn thấy tớ chết lắm sao. _ Lục Kiên đu bám Đằng Minh, chỉ còn cách này thì hắn mới phiền mà không kể cho Úy Vân Hòa nghe. _ Công nhận ý này thật hay, dùng tranh để quảng bá thay người mẫu. Vừa mới lạ, còn tránh được chuyện ngoài ý muốn phát sinh, chưa kể còn được giới hội họa đón nhận nồng nhiệt. Cậu thật thông minh a. Tớ cũng muốn đi xem triển lãm.

8 giờ 20 tại trung tâm triển lãm thành phố.

_ Chủ tịch Đằng, tiếp đón chậm trễ, mong ngài thông cảm, thật không ngờ đích thân ngài lại đến đây, quả thật vinh hạnh.

_ Không có gì, tôi đã đi xem xung quanh, rất tuyệt vời. _ Đằng Minh bắt tay với người nọ.

_Quả thật là rất tuyệt, họa sĩ Kỳ, anh có tài thật đó. Mỗi bức tranh treo ở đây đều là tuyệt tác a. Tôi thật rất khâm phục anh đó.

_ Ngài đây là…?

_ Đây là bạn của tôi, Lục Kiên. Cậu ấy muốn đến xem. _ Đằng Minh giới thiệu. _ Đây không phải họa sĩ Kỳ, đây là người phụ trách của cậu ấy, Đường Tiêu.

_ A. Thật có lỗi, tôi thật sự không biết. _ Lục Kiên ngạc nhiên, người tiếp khách thường là họa sĩ không phải sao? Kỳ Vân này lại cho người phụ trách ra tiếp? Lục Kiên thắc mắc trong đầu.

_ Không sao, Ngài Lục a. Tính tình Kỳ Vân có hơi quái lạ, không chịu cho người ta thấy mặt, ngài Lục không biết là phải, tôi không ngại a. _ Đường Tiêu sảng khoái cười với Lục Kiên. _ Huống chi tôi còn được nghĩ là họa sĩ tài ba a.Ha ha.

Ba người vui vẻ trò chuyện, tiếng cười không ngớt. Đằng Minh ngỏ ý muốn bàn về việc hợp tác quảng bá sản phẩm mới.

_ A, thật có lỗi. _ Đường Tiêu thở dài. _ Tôi đã nói chuyện này với Kỳ Vân nhưng cậu ấy không tỏ thái độ gì, chỉ hỏi sản phẩm gì và nói để quan sát một thời gian. Tôi cũng không biết làm thế nào.

_ Họa sĩ Kỳ không muốn hợp tác với chúng tôi?

_ Không phải như vậy. Ây… Tôi cũng không hiểu cậu ấy nghĩ gì nữa.

_ Tôi có thể gặp mặt họa sĩ Kỳ không.

_ Kỳ Vân cậu ấy… cậu ấy không chịu gặp người, tôi không làm gì được. Nhưng tôi có thể cho ngài số của cậu ấy a.

_ Vậy làm phiền anh.

_ Tiểu Vân? Em làm gì ở đây? _ Lục Kiên bât ngờ thốt lên.

_ Kiên? Anh Đằng Minh? _ Úy Vân Hòa đến gần, tranh thủ ra dấu với Đường Tiêu _ Em đến xem triển lãm a, em đi với anh trai em, còn hai người? Hai người hứng thú với mỹ thuật từ lúc nào thế?

_ Tụi anh đến vì chuyện quảng bá sản phẩm mới.

_ Vậy anh muốn dùng tranh của Kỳ Vân sao? Được đó. Em thích.
Bốn người tiếp tục hàn thuyên. Đằng Minh nói muốn đi toilet nên đã tách ra. Mẫn? Người đó là Mẫn sao? Theo người thanh niên vào toilet, Đằng Minh đứng ở cửa nhìn người đó rửa tay.

_ Mẫn.

Người thanh niên giật mình, đôi mắt to ngỡ ngàng nhìn Đằng Minh qua chiếc gương trước mặt. Mẫn xoay người, nghi hoặc nhìn về phía Đằng Minh.

_ Anh là…?

_ Cậu không biết tôi?

_ Tại sao tôi phải biết anh?

_ Được rồi. Đằng Minh, hân hạnh làm quen. _ Bước lại gần Mẫn, Đằng Minh giới thiệu bản thân. Mẫn hơi dựa vào bồn rửa, khoanh tay lại, lông mày hơi nhếch lên ngạc nhiên quan sát người đang tiến tới.

_ Tôi muốn bao cậu.
Mẫn trợn đôi mắt to, đột nhiên phì cười. Người này hảo thú vị a.

_ Cậu cười gì?

_ Không có gì. Đây là lần đầu tiên có người nói muốn tôi làm tình nhân ở toilet, lại còn trực tiếp như vậy. _ Hít hít mũi _ Nhưng bây giờ tôi chưa cần người bao, anh có thể dời câu nói này lại.

_ Không phải ngày mai là đến thời gian rồi sao, tôi chỉ sớm hơn có vài tiếng, không đến nỗi nào.

_ Sao anh biết? Tốn công điều tra như vậy sao?

_ Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà. Huống cho còn vì cậu, xứng đáng a.

_ Nể tình anh hao tâm tổn trí như vậy… _ Mẫn dùng ngón tay di chuyển trên lớp vải trước ngực Đằng Minh, thổi vào cổ của hắn _ Tôi cho anh một cơ hội.

_ Vậy thì tôi mời cậu ăn tối a. Tôi không có ý định tỏ tình ở nơi này. _ Đằng Minh thuận đà vòng tay qua eo Mẫn kéo về phía mình.

_ Được thôi. Nhưng tôi phải gọi cho bạn đã.

_ Vậy tôi đi lấy xe trước.

Hai người tách nhau ra, Đằng Minh lưu manh cắn nhẹ lên lỗ tai Mẫn. Cậu liếc hắn, môi nhếch lên một đường cong, móc điện thoại ra bấm số. Anh ta/ Cậu ta hảo thú vị, chắc lần này sẽ không buồn chán nữa a. Hai người, một ý nghĩ.

Hết chương 3

TB - Chương 2

Riing……. Riing…………

Tiếng chuông điện thoại vang lên từ người thanh niên vừa bước ra từ siêu thị. Lấy điện thoại ra khỏi túi, cậu mỉm cười khi nhìn thấy cái tên trên màn hình. Chưa kịp lên tiếng thì giọng nói bên kia đã bắt đầu oanh tạc.

_ ANH, anh, anh đang ở đâu?

_ Đừng la, anh vừa đi siêu thị, đang trên đường về. _ Cậu chặn lại sự oanh tạc của đứa em này. Thằng nhóc này, nói bao nhiêu lần rồi không biết. Không chừng tai cậu có vấn đề mất thôi.

_ Thật sao, tối nay anh nấu món gì, em muốn ăn sư tử đầu, sườn sào chua ngọt, cá phi lê, gà kho, còn có … còn có….. um…um… anh nấu cái gì em cũng thích, em muốn ăn.

_ Em đòi ăn nhiều như vậy không sợ bội thực sao?_ Cậu cười nhẹ.

_ Em mới không sợ, cho dù em có ăn đến bội thực thì cũng có anh lo cho em mà. _ Giọng nói bên kia từ hào hứng chuyển sang chế độ nhõng nhẽo.

_ Thằng nhóc này, anh sẽ không lo cho em đâu, để em đau đến chết luôn.

_ Anh nỡ sao, em biết anh thương em nhất mà, anh không nỡ đâu, khì khì…

_ Được rồi được rồi, cúp máy thôi, anh phải về nấu cơm cho tên tham ăn nữa, nếu không thì tên nào đó về nhà không có cơm ăn đâu.

_ A, vậy anh nhanh về a, em không nói nữa, anh mau về, đi đường cẩn thận. Tạm biệt _ Tên tham ăn nào đó thu lại giọng điệu nhõng nhẽo của mình, nếu không cho anh về nhà thì sẽ không có cơm ăn thiệt đó, cả tháng rồi không được ăn đồ anh nấu mà.

_ Ừ, biết rồi, tạm biệt _ Chỉ cần dọa một chút như vậy thôi. Cậu nhịn cười. Thằng nhóc tham ăn này.

Cậu không hiểu được, thằng nhóc này tại sao lại như vậy? Nó học rất giỏi, lúc đi học được nhiều học bổng, còn được nhảy lớp, thành tích luôn dẫn đầu mà. Năm nay nó mới 22 tuổi nhưng đã làm giám đốc ở một công ty lớn rồi. Một tinh anh như vậy tại sao khi về nhà lại ngốc thế, cậu chỉ cần lừa gạt một chút thôi thì nó đã tin rồi, lại còn ham ăn nữa chứ, cậu biết nó thích ăn đồ ăn cậu nấu nhưng nó ăn gấp hai lần cậu, thật kinh khủng. Ăn như vậy mà nó cũng không lên ký nào. Cậu từng thắc mắc tại sao nhưng bây giờ cậu đã biết rồi, nó lúc nào cũng loi nhoi như con khỉ con, hoạt động nhiều như vậy thì tiêu hao nhiều đồ ăn là phải rồi.

Người thanh niên tiếp tục đi về nhà. Cậu mặc quần jean sẫm màu, áo thun trắng, đội cái nón kết, mặt hơi cúi xuống làm cho cái nón gần như che hết khuôn mặt, hai tay cầm túi của siêu thị cậu mới bước ra kia. Không ai biết cậu là ai, cũng không ai để ý đến người thanh niên bình thường này, cũng không ai chú ý tới khuôn mặt bên dưới cái nón kết. Không ai có thể tưởng tượng được một người thanh niên dường như thuộc tầng lớp bình thường nhất của xã hội này lại là bông hoa của ban đêm, là MB có tiếng nhất hiện nay. 

Không một ai có thể cưỡng lại được sắc đẹp này, cơ thể này, những tên phú hào kia sẵn sàng trả giá đắt để được ở bên cậu. Một tháng, không quá dài cũng không quá ngắn, đủ để bọn người kia mê mẫn, say đắm cậu, tiếp tục trả giá để có được cậu.

Dưới màn đêm thì cậu chính là bông hoa đẹp nhất. Những bộ trang phục, trang sức lộng lẫy đắt tiền đến mấy thì cũng bị lu mờ đi bởi vẻ đẹp của cậu mà thôi, những kẻ ngạo mạn ngu dốt kia lại liên tục dùng chúng để lấy lòng cậu. Bông hoa nở rộ về đêm, chính là cậu – Mẫn.

Nhưng hiện tại thì không phải. Sau một tháng được bao dưỡng thì cậu luôn biến mất. Không ai biết cậu ở đâu và thật sự không ai tưởng tượng được một người có bộ dạng tầm thường này lại là Mẫn. Cậu biết, đứa em trai của cậu rất buồn và tức giận khi biết cậu làm cái nghề này, dù hiện tại nó không còn giận nhưng cậu biết nó vẫn rất buồn, cậu biết nó đau lòng vì nó thương cậu.

------------------giải phân cách xinh đẹp------------------

_ Anh à, chúng ta vẫn ổn khi không đụng đến số tiền anh làm…. _ Nó ngưng câu nói lại ngay và bắt đầu ấp úng.

_ Em cứ nói đi, không có gì đâu _ Cậu cười nhẹ, quay mặt đi.

_ Chúng ta vẫn sống tốt mà. Anh, anh đừng làm nghề đó nữa. _ Giọng nó bắt đầu nghẹn lại. _ Sau này em có việc làm em sẽ lo cho anh, anh còn có em mà.

_ Anh làm việc đó không phải vì tiền _ Trầm tư một lát, cậu cất giọng lên nhẹ nhàng như đang nói về chuyện thời tiết. Tay cậu tiếp tục rửa chén, tiếp tục quay lưng lại với người đang đứng trước cửa bếp. _ Em yên tâm, cuộc sống của em sẽ không bị ảnh hưởng đâu.

_ Em không lo chuyện em bị ảnh hưởng. _ Nó nói gần như gào lên_ Em lo cho anh, anh không cần tiền vậy anh tiếp tục để làm gì, em không muốn anh khổ thêm nữa, anh đừng làm nữa. _ Nước mắt bắt đầu chảy xuống khuôn mặt của nó.

_ Anh muốn cô ta biết cảm giác người mình yêu bị cướp đi, còn là bị cướp bởi một MB nữa.

_ Anh!!!!

_ Đủ rồi _ Cậu nghiêm giọng _ Anh không muốn nghe em nhắc đến vấn đề này nữa.

_ Anh _ Nó nhào sang ôm cậu, nghẹn giọng _ Dù chuyện gì xảy ra đi nữa anh vẫn còn có em, anh vẫn mãi là anh của em.

-----------------------giải phân cách xinh đẹp-----------------

Tuy nó không phải là em ruột cậu, nhưng nó thương cậu còn hơn người anh ruột đã mất của nó, người yêu của cậu. Nên trong suốt một tháng này cậu dành cho nó, để xin lỗi cũng như để bù đắp cho nó. Chiều chuộng, thương yêu, dỗ dành, tất cả tình cảm của cậu bây giờ đều dồn hết vào đứa em này.

Về đến nhà, lấy chìa khóa ra mở cửa, tiến thẳng vào trong bếp. Căn nhà này không phải là căn nhà trước đây. Trước đây hai anh em sống cực khổ, cũng may là còn căn nhà của người yêu cậu, gia đình họ cũng là gia đình bình thường nên căn nhà cũng khá nhỏ, sau này khi khá giả hơn, cậu không muốn sống trong ngôi nhà gợi kỷ niệm kia nữa nên hai người đã bắt đầu chuyển nhà. Căn nhà hiện nay là một căn biệt thự nhỏ ở cách xa trung tâm thành phố, nhưng vẫn đầy đủ nhưng cửa hàng, siêu thị xung quanh nên không cần lo lắng lắm về vấn đề đi lại.

Đặt đồ đạc lên bàn, cậu bắt tay vào nấu những món thằng nhóc tham ăn kia thích nhất. Bây giờ cậu không phải người tên Mẫn kia, cậu là anh trai của một thằng nhóc tham ăn, ngốc ngếch với cậu nhưng rất thông minh, láu cá với người ngoài. Nghĩ đến thằng nhóc kia, cậu thấy rất vui vẻ, rất hạnh phúc, nó không ghét mà yêu thương cậu như vậy, cậu không cầu gì hơn thế nữa, cậu là anh trai của nó, cậu tên là Kỳ Duyệt.

oOo

_ Ui da………..

_ Tuy đúng thật đã đến giờ tan ca rồi nhưng cũng chỉ mới vừa đúng mà thôi, giám đốc Úy của chúng ta chạy nhanh như vậy là muốn đi đâu, hẹn hò sao?

_ Chính là vừa mới đúng giờ thôi, chủ tịch Đằng tại sao lại xuất hiện ở đây, còn đứng trước của phòng tôi a. Đau chết mất thôi, tôi nói chủ tịch ngài khỏe như vậy để làm gì, gãy mũi tôi rồi.

_ Chính là muốn kiểm tra xem nhân viên của tôi tại sao vừa đến giờ lại ra về nhanh như vậy _ Đằng Minh nhìn người kia, cười cười_Lục Kiên thật có phước quá, người yêu cậu mong chờ gặp cậu như vậy.

_ Đằng Minh, cậu đừng chọc tiểu Vân nữa _ Đứng bên cạnh Đằng Minh, Lục Kiên lên tiếng.

_ Nói vậy thôi chứ miệng cậu đang kéo tới mang tai kìa.

_ Hai người làm gì ở đây? Đằng Minh, có việc gì sao? Kiên, anh đến đây làm gì? _ Người yêu của Lục Kiên, Úy Vân Hòa lên tiếng thắc mắc.

_ Tất nhiên là đến đón em đi ăn, anh phát hiện ra có một nhà hàng mới rất tốt, đồ ăn rất ngon, quang cảnh cũng rất đẹp nữa.

_ Bây giờ? _ Úy Vân Hòa tròn mắt _ Bây giờ không được, em bận rồi, để lúc khác đi.

_ Tiểu Vân, em bận bịu một tuần rồi, khó lắm em mới có thời gian, em nỡ bỏ anh vậy sao _ Lục Kiên giả bộ tủi thân.

_ Kiên, em xin lỗi mà, hôm khác em đền cho anh _ Úy Vân Hòa làm nũng, chồm lên hôn má Lục Kiên.

_ Hai người các người ở đây tình chàng ý thiếp không nghĩ đến cảm nhận của người độc thân như tôi sao _ Đằng Minh không nhịn nổi cười nhìn thằng bạn thân của mình _ Vân Hòa có việc thì hôm khác chúng ta đi cũng được, hôm nay để tớ hầu cậu.

_ Cậu có hàng tá người xếp hàng chờ lên giường cậu kìa, cậu làm sao hiểu được tớ _ Lục Kiên làu bàu, ôm Úy Vân Hòa _ Tiểu Vân, em không đi thật sao?

_ Em có việc bận thật mà, em sẽ đền cho anh sau. Xin lỗi, Đằng Minh, mai em sẽ mời anh.

_ Không sao, em có việc thì cứ đi đi.

_ Xin lỗi, tạm biệt _ Chào Đằng Minh, hôn Lục Kiên, Úy Vân Hòa chạy như bay ra khỏi công ty.

Về đến nhà, Úy Vân Hòa đậu xe ngay trước cửa, lao vào nhà thì ngay lập tức ngửi được mùi thơm phát ra từ bếp. Rón rén bước vào, Úy Vân Hòa ôm chầm lấy người đang nấu ăn. Người kia bị giật mình, một ít canh văng ra trúng tay.

_ A, em xin lỗi, em xin lỗi _ Úy Vân Hòa rối rít

_ Không có gì, em đó, cứ thích làm trò như vậy _ người kia mỉm cười với Úy Vân Hòa

_ Anh, em rất nhớ anh đó, nhớ đến không ngủ được, anh xem nè, mắt em thâm lại hết rồi _ Úy Vân Hòa nhõng nhẽo với anh mình.

_ Em đừng tưởng anh không biết, em cứ cắm đầu vào làm việc đi, lỡ mà bệnh thì anh sẽ không lo đâu.

_ Anh không nỡ đâu _ Úy Vân Hòa nheo mắt cười tinh ngịch _ Em muốn tranh thủ làm xong công việc để có thời gian ở bên anh mà, anh phải thương em chớ.

_ Thôi đi ông tướng, đã lớn lắm rồi, để người yêu em thương em đi, anh không thương em nữa. Bưng canh ra bàn là có thể ăn được rồi.

_ Thật thơm. Anh không thương em thì thương ai _ Bưng canh ra bàn, Úy Vân hòa chống cằm cười meo meo với người kia.

_ Anh à, em cứ thắc mắc mãi, họ của anh là theo ai vậy, em nhớ trong viện mồ côi không có ai họ Kỳ cả.

_ Họ của anh là theo người giáo viên đã nhặt anh về, ông ấy rất tốt bụng. Lúc đó trong viện có quá nhiều trẻ, không ai chăm sóc cho anh cả, chính ông ấy đã chăm sóc anh, cũng là do ông ấy đặt tên cho anh, ông ấy đã mất rồi, em không biết đâu.

Úy Vân Hòa nhìn khuôn người kia. Khuôn mặt ấy thật xinh đẹp, vương nét buồn nhưng môi vẫn nở nụ cười khi nhớ lại tuổi thơ có thể coi là êm đẹp của mình. Úy Vân Hòa đi vòng qua bàn, ôm lấy người kia _ Anh đừng buồn, ông ấy rất thương anh mà, ông ấy đặt cho anh tên Duyệt vì muốn anh lúc nào cũng vui vẻ, anh đừng phụ lòng ông ấy chứ.

_ Được rồi, ngồi xuống đi, không phải em nói em muốn anh đồ ăn anh nấu sao, anh sẽ nấu cho em ăn ngán thì thôi _ vỗ nhẹ vào bàn tay đang ôm lấy mình.

_ Không có đâu, em sẽ ăn đến khi anh không nấu nổi nữa thì thôi. Ha ha.

_ Ha ha. Được rồi, đây là em nói đó.

Bầu không khí lại trở nên vui vẻ. Bây giờ bên cạnh anh ấy chỉ còn mình nó thôi, nó muốn anh ấy trở nên vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất, nụ cười của anh ấy làm nó rất vui, đúng rồi, đây mới là anh của nó, người anh tên Kỳ Duyệt mang đến niềm vui.

Tối đến, Úy Vân Hòa mò vào phòng Kỳ Duyệt, hai anh em tâm sự về những chuyện đã xảy ra. Hai người rất ăn ý không nói về một tháng qua Kỳ Duyệt làm gì, Úy Vân Hòa kể về những chuyện đã xảy ra với nó, kể về người yêu, kể về công việc. Hai
anh em thiếp đi, niềm vui lan tỏa khắp ngôi nhà của họ.


Hết chương 2.

TB - Chương 1

Riing… Riing………. Ri……………….

Chiếc điện thoại bị ném đi không thương tiếc, bàn tay ném điện thoại từ từ rút lại vào trong chăn. Nhưng người gọi dường như không tha cho giấc ngủ của hắn, tiếng điện thoại lại reo lên…. Hắn mặc kệ tiếng ồn, tiếp tục giấc ngủ đàng hoàng mà suốt hai ngày nay hắn mới có được. Người gọi cho hắn vào lúc sáng sớm thế này thì chỉ có thằng bạn thân không coi hắn ra gì mà thôi. Tiếng chuông kết thúc rồi lại tiếng tục reo lên nhưng tiếng chói tai.

_ Cậu có thôi ngay đi không thì bảo thằng chết tiệt này. - hắn gào lên. Bất cứ ai cũng phải tái mặt khi thấy hắn như vậy trừ cái tên này, cái tên Lục Kiên này vẫn hê hê cười với hắn.

_Cậu làm gì ghê thế, tớ mà không gọi cho cậu thì có ai dám gọi cho cậu vào giờ này chứ, lúc đó chủ tịch Đằng thị muộn làm thì đừng có nói tại sao a.

Hắn nhìn đồng hồ thì đúng là gần đến giờ đi làm. Hắn chui ra khỏi ổ chăn vào phòng tắm nhưng trong lòng vẫn không quên chửi mắng tên chết tiệt kia. Lục Kiên là bạn thân của hắn, là kẻ duy nhất dám chọc giận hắn. Nhiều lúc hắn cũng muốn bóp chết tên này đi cho rảnh nợ nhưng chỉ có cái tên chết tiệt này mới có thể hiểu hắn và bên cạnh hắn lâu như vậy.

_Cậu gọi cho tớ giờ này không phải chỉ là có lòng tốt gọi tớ dậy đi làm thôi chứ, muốn gì nói mau đi.

_Thật quá đáng, không lẽ cậu nghĩ tớ như thế.

_Không lẽ cậu không như thế.

_Haha! Chỉ có cậu mới hiểu tớ!

_Muốn gì nói mau đi.

_À! Tối nay là tiệc sinh nhật của chủ tịch tập đoàn Dương thị, cậu mua nhiều xe để làm gì, tớ muốn mượn một chiếc! _ Lục Kiên là con thứ của gia đình. Tuy rằng theo nghiệp bác sĩ nhưng dù gì cũng là nhị thiếu gia của Lục gia nên vẫn được mời đến buổi tiệc xã giao kiểu này. _  Mà cậu cũng đi mà, đúng không?

_Ừ! Xe của cậu đâu.

_Thì là… hôm qua tớ dạy người yêu lái xe… cho nên…

_Thôi được rồi. Tớ đã biết hậu quả của người yêu cậu. Trưa nay ráng lết xác qua chỗ tớ lấy chìa khóa.

_Ok. Thương cậu nhất.

_Ghê tởm. Cậu để lời này nói với người yêu cậu đi.

Cúp điện thoại, hắn bắt đầu thay đồ. Mở tủ lấy đồ bộ đồ vest màu đen, hắn chuẩn bị cho một ngày của mình. Một ngày của hắn luôn được lặp đi lặp lại nhưng vậy. Sáng thì là một chủ tịch gương mẫu, tối thì đến bar tìm người vừa mắt vào phòng Vip, nhưng chưa có ai làm hắn thực sự thỏa mãn. Có lúc có vài người được coi là xinh đẹp của nhà nào đó, nam có nữ có muốn tiến thân mà tìm hắn hắn cũng không từ chối nhưng hắn vẫn không bao giờ nể mặt họ trên thương trường. Nhưng dù cho hắn có ra sao thì cũng không ai dám làm gì hắn. Bởi vì hắn là chủ tịch tập đoàn trang sức Đằng thị đứng đầu trong nước và thuộc top 10 của thế giới. Hắn năm nay chỉ mới 25 nhưng hắn đã có khả năng lãnh đạo Đằng thị ngày càng đi lên làm cho ai cũng phải nể sợ. Hắn _ Đằng Minh.

Bước ra khỏi nhà, lên chiếc Ferrari màu đen của mình đi tới công ty. Hắn đã dọn ra ở riêng từ khi hắn 20 tuổi, bây giờ hắn sống ở biệt thự riêng của mình. Còn biệt thự lớn là nơi mẹ và chị của hắn sống, còn cha hắn đã mất cách đây 3 năm vì lên cơn đột quỵ. Chị hắn hơn hắn một tuổi, quan hệ hắn với chị rất tốt, hai chị em cũng thường tâm sự khá nhiều, nhưng bây giờ chị hắn đang ở nước ngoài tu nghiệp chuyên ngành mỹ thuật. Hắn không ở nhà là vì không muốn ảnh hưởng đến việc đi đêm của mình.

Đến công ty, đi ngang qua đại sảnh, ai cũng đều đứng lại chào, hắn cũng chỉ ỡm ờ đáp lại.Vào thang máy chuyên dụng lên văn phòng và để chủ tịch tập đoàn Đằng thị - Đằng Minh bắt đầu một ngày làm việc.

8h30 tối tại biệt thự của Dương Chung - chủ tịch tập đoàn Dương thị.

Buổi tiệc khá ồn ào với những lời xã giao của tầng lớp thượng lưu, những âm thanh xáo rỗng. Hắn không hứng thú với những lời nịnh nọt của mọi người đối với hắn. Đằng Minh hừ lạnh. Sức hút của hắn chưa bao giờ giảm với gương mặt và cơ thể hoàn mỹ, cộng thêm việc hắn là chủ tịch một tập đoàn trang sức hàng đầu thì hắn đã khiến cho những con người ở giới thượng lưu này phải thèm thuồng.

Đôi mắt lướt qua đám tiểu thư đứng gần đó khi nghe những lời bàn tán về hắn, nở một nụ cười đúng chất xã giao cũng đủ để làm đám tiểu thư đó mê mẩn.

_Đằng Minh, sao đến trễ thế._ Lục Kiên đứng ở bàn rượu ngoắc tay với Đằng Minh.

_Còn bận việc._ Hắn tiến đến bàn rượu._ Vân Hòa đâu?

_Còn hỏi nữa sao! Nếu không phải tại cậu thì giờ này tớ và tiểu Vân đang tay trong tay rồi._Lục Kiên oán giận._ Công ty của cậu làm việc kiểu gì mà không cho nhân viên nghỉ ngơi như vậy.

_Vân Hòa là giám đốc, cậu ấy có trách nhiệm với công việc, làm sao tớ có thể bảo cậu ấy quăng đó mà đi chơi với cậu được, ráng chịu đi, một thời gian nữa thôi._ Úy Vân Hòa là người yêu của Lục Kiên và cũng là giám đốc maketing của Đằng thị. Hắn cũng khá ấn tượng khi lần đầu gặp Úy Vân Hòa, tính tình thẳng thắn không chịu nể mặt ai. Cho dù là hắn cũng không chừa chút mặt mũi. Một người có khuôn mặt khá trẻ con nhưng cũng có nét chững chạc của người lớn, đôi mắt phượng đã cướp đi trái tim người bạn thân của hắn và cũng đã trở thành người đáng để hắn quan tâm trong những người ít ỏi khiến hắn chú ý. Có những lúc Úy Vân Hòa có những trò tùy hứng giống như Lục Kiên, đúng là gần mực thì đen mà. Nhưng hắn vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua vì chắc có lẽ hắn cũng coi Úy Vân Hòa như em trai. Đúng vậy, Úy Vân Hòa là con trai.

_Biết là như vậy nhưng cậu cũng nên để tiểu Vân nghỉ ngơi chứ._Lục Kiên tiếp tục oán giận.

_Thôi_ Đằng Minh cười xòa _ Ở đây ồn ào quá, tớ kiếm chỗ yên tĩnh chút.

Men theo lối mòn ra sau vườn. Vườn sau của biệt thự trồng khá nhiều hoa. Ở giữa khu vườn có đài phun nước với đèn chiếu từ thành hồ lên tạo ánh sáng lấp lánh cho khu vườn.

Bỗng…

Tim hắn như ngừng đập.

Dáng người nhỏ bé ngồi bên đài phun nước.

Mái tóc đen nhánh mềm mượt áp sát gương mặt trắng ngần.

Đôi môi màu anh đào mọng nước hé mở khiến hắn chỉ muốn cắn và thưởng thức vị ngon của nó.

Sống mũi cao và cánh mũi nhỏ xinh.

Đôi mắt…

Đôi mắt to tròn và long lanh ướt nước, cảm giác như em vừa khóc vì một điều gì đó đau lòng lắm. Mắt em lướt qua mọi vật dường như không quan tâm đến chúng, dường như trên đời này không có gì đáng để lọt vào đôi mắt tuyệt đẹp ấy.

Cái đầu nhỏ hơn nghiêng như chừng đang suy nghĩ.

Cách em ngồi.

Cách em thờ ơ nhìn mọi vật làm cho người khác cảm thấy em đứng ngoài cuộc sống em tách biệt khỏi xã hội, không có gì trong cuộc sống làm em quan tâm và không có gì trong xã hội làm ảnh hưởng đến em.

_Mẫn  _ Tiếng gọi làm hắn bừng tỉnh._ A! Chủ tịch Đằng cũng ở đây. Buổi tiệc làm chủ tịch Đằng khó chịu sao?

_Chủ tịch Dương! _ Hắn chào hỏi người đàn ông hơi mập đang tiến về phía mình._ Tôi cảm thấy hơi khó chịu nên tìm chỗ hóng mát thôi.

_Ha ha! Có chủ tịch Đằng đến chúc mừng sinh nhật tôi thế này thì năm nay tôi chắc chắn sẽ khỏe mạnh lắm đây.

_Chủ tịch Dương quá lời rồi.

Dương Chung liên tục liếc về người ngồi ở bên đài phun nước. Đằng Minh xoay người lại thì thấy đôi mắt to tròn đó đang nhìn về phía này.

_Chủ tịch Dương, người đó là…?_ Hắn biết hỏi chuyện riêng tư của người khác không hợp với tác phong của hắn nhưng hắn vẫn muốn biết em là ai.

_Người đó là… là… _ Dương Chung ấp úng _ Là… Mà thôi. Chủ tịch Đằng đã đến thì vào tiệc uống với tôi vài ly.

Riing…. Riing…..

Là thư kí của hắn. Xin phép Dương Chung mình phải nghe điện thoại. Bước ra sau bụi cây nhưng Đằng Minh đã nghe được những gì hai người nói.

_Sao em lại đến đây?_ Dương Chung hỏi.

_Buồn chán thôi._ Người kia cất tiếng. Âm thanh êm dịu như dòng nước chảy trên sông làm mọi thứ lay động.

_Em về căn nhà ở ngoại thành đi, tối nay anh sẽ đến đó.

_Không ở lại với vợ sao?!!

_Cô ta thì làm sao bằng em được.

Bước ra khỏi bụi cây đến gần hai người _ Việc công ty còn bề bộn nên xin phép chủ tịch Dương tôi về trước. _ Liếc nhìn người thanh niên. Hắn nói rồi bước ra khỏi vườn hoa.

_Về thôi. _ Hắn gọi Lục Kiên.

_Sao lại về sớm thế?

_Muốn ở lại sao?

_Không thể nào. Tớ đang muốn về để ôm tiểu Vân của tớ đây. _ Lục Kiên hê hê cười. Hai người bước ra khỏi biệt thự.

_À. Cậu điều tra cho tớ một người. _ Hắn nói nhỏ với Lục Kiên.

_Đằng Minh _ Lục Kiên kêu lên _ Cậu nghĩ tớ là thư kí của cậu chắc.

_Nói nhỏ thôi _ Đằng Minh gằn giọng.

_Được rồi được rồi. Nhưng người đó là ai mà có thể làm chủ tịch Đằng để ý thế. Là tiểu thư của tập đoàn nào chăng.

_Không biết. _ Đằng Minh thẳng thắn _ Nhưng tối nay sẽ đến biệt thự ngoại thành của Dương Chung. Ông ta gọi cậu ấy là Mẫn

_Là con trai sao? Uy Thần, không lẽ cậu nhìn tớ với tiểu Vân rồi nhịn không được sao. _Lục Kiên giở giọng cợt nhã.

_Cũng không phải là lần đầu. _ Đằng Minh uy hiếp _ Gia hạn cho cậu trong vòng 3 ngày không xong thì tớ sẽ nói chuyện phong lưu trước đây của cậu cho Vân Hòa biết.

_Thôi thôi _ Lục Kiên nài nỉ _ coi như tớ sợ cậu. Cậu nói là Mẫn sao? Cậu ta là MB nổi tiếng đó. Rất nhiều người đang chờ cậu ta a. Mà công nhận cậu ta đẹp thật

_Cậu biết gì về cậu ta? _ Đằng Minh gặng hỏi.

_Biết vừa đủ. Mai tớ sẽ nói rõ cho cậu biết.

_Tại sao không phải là bây giờ?!

_Vì nếu bây giờ tớ về trễ thì tiểu Vân sẽ thật sự giận tớ a.

_Cũng được thôi. Nhưng ngày mai phải chi tiết hơn những gì cậu biết.

Hai người lên xe đi về hai phía khác nhau. Đằng Minh biết chỉ cần dọa Lục Kiên như thế sẽ được vì tên đó vốn rất sợ Úy Vân Hòa tức giận. Bông hoa hồng của anh, hãy đợi đó.

oOo

_Hi! Tớ đến trả bài cho cậu đây. _ Lục Kiên bước vào văn phòng của Đằng Minh như chỗ không người.

_Lục Kiên _ Đằng Minh nói nhưng không thèm ngẩng mặt lên _ Cậu coi chỗ này là nhà cậu sao.

_Không thèm so với cậu. Cậu có muốn biết về người tên Mẫn đó không?

_Cậu biết được gì rồi _ Cái tên Mẫn đủ làm Đằng Minh ngẩng đầu lên khỏi đống giấy tờ.

_Chịu nhìn tớ rồi sao. _ Lục Kiên than thở

_Nói nhanh đi _ Đằng Minh bắt đầu mất kiên nhẫn.

_Cậu ta tên là Mẫn. Cậu ta làm ở Bar Maximux. Cậu ta không ngủ một đêm với người nào. Thỏa thuận là cậu ta sẽ được bao dưỡng một tháng, trong tháng đó muốn làm gì cũng được nhưng không được tổn hại đến thân thể cậu ta. Sau một tháng thì không liên quan gì nữa, không được làm phiền hoặc giữ cậu ta ở lại. Cậu ta cũng chưa từng ở với hai lần thứ hai cả.

_Bao dưỡng một tháng? Cậu ta tuyệt vời thế sao?

_Bất cứ ai từng bao dưỡng cậu ta đều muốn  cậu ta ở lại. Nhiều người còn trả gấp mấy lần tiền so với ban đầu nhưng cậu ta vẫn không đồng ý. Có người đã từng nhốt cậu ta, cậu ta đã tự sát nên tên đó phải thả người.

_Tự sát?

_Phải! Cậu ta rất liều lĩnh. Giống như là sự sống không quan trọng đối với cậu ta.

_Hiện giờ Dương Chung đang bao dưỡng cậu ta.

_Đúng _ Lục Kiên thành thật nói tất cả  những gì mình biết _ Nhưng theo mình biết thì thời hạn một tháng sắp hết rồi. Sau đó cậu ta sẽ nghỉ một tháng, tuần cuối cùng của tháng đó cậu ta sẽ đến bar vài ngày để tìm đối tượng mới.

_Cậu từng bao dưỡng cậu ta chưa?

_Trước đây tớ cũng từng có ý nghĩ này _ Lục Kiên cảm thán _ Nhưng tớ không dám. Những người từng bao dưỡng cậu ta đều muốn dâng gia tài của mình cho cậu ta. Giá của cậu ta lên tới trời rồi đấy.

_Cậu có nói quá lên không đấy _ Giá cao nhất của những lần đi đêm của Đằng Minh thì cũng chỉ bằng một phần trăm số tiền từ một sản phẩm của hắn thôi. Mẫn sao? Cậu thật khác biệt. Để xem cậu đáng giá đến chừng nào.

_Cũng có hơi quá. Nhưng cũng gần bằng như vậy. Không phải cậu muốn bao dưỡng cậu ta đấy chứ?

_Cũng có thể. _ Khóe miệng Đằng Minh nâng lên một nụ cười.

Hết chương 1

TRAI BAO

(sưu tầm)

Tác giả: Vataly

Thể loại: hiện đại, 1x1, sinh tử, ngược, tổng tài công, MB thụ

Tình trạng: Lết

Nhân vật: Kỳ Duyệt x Đằng Minh

Văn án: 

MB nổi tiếng và chủ tịch đào hoa. Lần đầu gặp là ấn tượng không quên, lần thứ hai là một hợp đồng trái lệ, lần thứ ba cuộc sống tình nhân bắt đầu. Tại sao lại có thể có thai, không thể nào, còn kế hoạch của cậu thì sao? 

Tại sao lại không thể giữ đứa bé, nó là con của hắn và cậu, không ai ngăn cấm hai người tại sao cậu lại đau khổ như vậy? Chị gái hắn muốn đến gặp cậu thôi mà, tại sao cậu lại căm hận như vậy, cậu biết chị hắn sao? Tất cả những gì cậu làm đến ngày hôm nay là muốn trả thù người chị ruột của hắn vì đã cướp đi tất cả của cậu.


11/09/2017

NHỊ PHÂN CHI NHẤT GIÁO CHỦ

(hình ảnh mang tính chất minh họa)

Tác giả:  Biển Đam Nhất Hào

Thể loại: Xuyên không, cổ trang giang hồ, hiện đại, ân oán, cược ngọc, 1x1, HE
Phúc hắc lãnh (với người khác) siêu độc chiếm giả ngờ nghệch công x lãnh tĩnh (với người ngoài) ôn nhu thụ

Nhân vật chính: Ân Duệ x Bạch Phàm

Tình trạng: Hoàn

Số chương: 91 chương + 2 PN

Văn án: 

Vào một ngày sắp tốt nghiệp đại học, cuộc sống bình thản của Bạch Phàm xảy ra biến hóa kỳ dị.
Cứ đến ban đêm sẽ nhập hồn vào thân mình của một hài đồng bị ngược đãi ở thời cổ đại.
Dần dần hắn phát hiện linh hồn của hài đồng kia vẫn còn tồn tại, bất quá hài đồng chỉ khôi phục ý thức vào ban ngày.
Hai người không thể trực tiếp tiếp xúc, bọn họ dựa vào viết thư để trao đổi tin tức, cùng nhau giúp đỡ vượt qua cửa ải khó khăn.
Trong nháy mắt mười năm trôi qua, hài đồng ngày xưa đã trưởng thành, đảm nhiệm chức vụ giáo chủ Hắc Nguyệt thần giáo.
Bọn họ vẫn như cũ, một người ban ngày, một người ban đêm, Bạch Phàm không biết người vĩnh viễn vô duyên gặp mặt với hắn, hài đồng ngày xưa đã dần dần thay đổi tâm tư.
Hắn hận, hận lão thiên gia vì sao lại bất công như thế, người mà mình ái mộ luyến mộ lại vĩnh viễn không thể đối mặt, mọi người ở xung quanh đều có thể tiếp xúc với người mà hắn yêu.
Duy nhất chỉ có hắn, ngay cả giọng nói cũng chưa từng nghe qua, một nụ cười cũng chưa từng thấy qua, chỉ có thể kiềm nén ghen tuông sắp phát cuồng, chỉ có thể biết được mọi chuyện của người nọ từ trong miệng của kẻ khác.
Bọn họ cách rất gần nhưng lại là khoảng cách xa nhất, khoảng cách của ngày và đêm.
Wordpress: Fynn
Wattpad: Đăng bởi michaelren

NAM THÊ CỦA TỂ TƯỚNG


Tác giả: Mạc Tà

Thể loại: Cổ trang, chủng điền văn, quan trường, 1x1, HE
Trước tra sau trung khuyển công x Bình phàm nam thê thụ

Nhân vật chính: Dịch Vân Khanh x Vệ Đông Dương

Tình trạng: Hoàn

Số chương: 84 chương + 2 PN

Văn án: 

Dịch gia tại phủ Bình Dương vì tránh né tranh đoạt triều đình, liền theo sắp đặt của trưởng bối, thú dân nam Vệ Đông Dương.
Trưởng tôn của Dịch gia, Dịch Vân Khanh, phong lưu tuấn tú dáng người xuất chúng, ba tuổi có thể đọc thơ, năm tuổi có thể viết thơ, sáu tuổi liền có kiến giải riêng, có thể nói là một thần đồng.
Vệ Đông Dương, dung mạo bình thường, dáng vẻ bình thường,thân phận bình thường, không thích khoa trương cũng không tìm được tài nghệ gì, thường thường nửa ngày nói không nên lời, có thể coi như là một người bình thường, không có gì nổi bật..
Một người bị nhị thúc ở trong kinh thành bức bách, một người bị đại bá trong nhà hãm hại, hai con người nguyên bản sẽ không gặp nhau nhưng vì bắt buộc lại có duyên gặp gỡ.
Kịch thấu: chính là một vị quân tử anh tuấn tiêu sái, tài hoa hơn người, hạc trong bầy gà bị nam thê xuất thân nông gia hấp dẫn, tiến lên con đường trung khuyển.
Wordpress: Đông chí
Wattpad: Đăng bởi NguynRinkaki