Chương 3:
_ Anh!!!!! Em về rồi!!!!
Chưa thấy người đâu nhưng giọng nói đã vang khắp nhà rồi. Kỳ Duyệt lắc đầu, thằng nhóc này, không biết đến bao giờ mới bỏ được cái tật đó đây, thật là.
_ Anh đây. Sao hôm nay lại về sớm vậy, giám đốc mà trốn về sớm như vậy sao? _ Kỳ Duyệt chọc _ Uống nước trước đi.
_ Em mới không sợ _ Đón lấy ly nước, Úy Vân Hòa uống một hơi _ em đã làm xong hết công việc rồi. Cho dù em chưa làm xong việc, bọn họ ai dám nói gì em.
_ Được rồi, tôi đã biết ngài tài giỏi rồi thưa ngài giám đốc. _ Thật bó tay với thằng nhóc này. Kỳ Duyệt chỉ biết cười. _ Được rồi ông tướng, biết em nhịn không được, anh đã nấu canh cho em lót bụng rồi, nhanh đi rửa tay.
_ Em biết anh thương em nhất mà. _ Úy Vân Hòa ôm chầm lấy Kỳ Duyệt, hôn lên má cậu rồi chạy ù vào bếp. _ Thật thơm.
_ Dạo này em cứ ở với anh như vầy, không đi chơi với người yêu sao? _ Vừa múc canh, Kỳ Duyệt hỏi.
_ Anh đừng nhắc nữa _ Úy Vân Hòa bĩu môi _ em không biết bệnh viện có việc để làm không mà anh ấy suốt ngày chạy đến công ty, không lăn trong phòng em thì cũng ăn vạ trong phòng chủ tịch. Làm bác sĩ sướng vậy sao, không cần làm việc, chỉ cần chạy tới chạy lui. Anh không biết đâu, lúc nãy anh ấy còn ở trong phòng em nói hôm nay em mà bỏ anh ấy ở lại thì anh ấy không thiết sống nữa. Thật là, anh ấy làm như bị thiểu năng vậy, em nhức đầu muốn chết.
Kỳ Duyệt nghe Úy Vân Hòa oán giận mà chỉ biết cười. Bây giờ thì oán trách như thế đó, nhưng khi bảo kể về người yêu thì thằng nhóc này ca ngợi tới tận trời luôn. Nào là bác sĩ trẻ nhất, nào là tay nghề cao … đủ mọi thứ cả, hai mắt còn sáng lên nữa, thật là…
Mà tên thiểu năng nào đó hiện tại thật sự đang ăn vạ trong văn phòng của vị chủ tịch Đằng nào đó. Tên thiểu năng than vãn, oán khí ngút trời làm cho vị chủ tịch nào đó chịu không nổi, tức giận ném luôn cây bút đang cầm trong tay về phía tên thiểu năng.
_ Cậu có thôi đi không, giờ này cậu không đi hẹn hò với tiểu Vân của cậu đi, ở đây oán trách cái gì.
_ Cậu có thể thông cảm cho người bị bỏ rơi là tớ không, thật là. Không thể an ủi tớ một chút sao, cậu có tình thương không. _ Lục Kiên nằm bò ra bàn _ Tiểu Vân bỏ rơi tớ rồi, không thèm đếm xỉa gì đến tớ nữa, hảo đau lòng a.
_ Vân Hòa chán cậu rồi, không muốn nhìn mặt cậu nữa nên đã đi tìm người khác rồi, thật đáng thương. Lục thiếu gia cũng có ngày bị đá a.
_ Mới không phải _ Lục Kiên nhảy dựng _ Tiểu Vân về nhà với anh trai, anh trai cậu ấy cách một tháng mới trở về, tiểu Vân nhớ anh nên mới về nhà. Cậu tưởng ai cũng bạc tình như cậu chắc. Hứ.
_ Ờ mà… _ Lục Kiên đột nhiên nhớ ra điều gì _ Cậu tính sao với Mẫn. Cậu bắt tớ tra rõ về cậu ta không phải chỉ để cho biết thôi chứ.
_ Cậu nghĩ sao _ Đằng Minh hơi ngẩng đầu, liếc mắt một cái rồi lại tiếp tục chui vào đống giấy tờ.
_ Cậu muốn bao cậu ta? _ Lục Kiên nhìn chăm chú người bạn của anh, chỉ thấy được thằng bạn đểu này của mình nhếch mép lên mà không nói gì. _ Cậu chắc chưa? Cậu ta không phải tình một đêm như mọi khi của cậu đâu, phải bao cậu ta đủ một tháng đó, còn phải hợp đồng đàng hoàng. Không giống tính cậu.
_ Cậu cũng nói rồi mà. _ Đằng Minh mở miệng nhưng mắt vẫn không rời khỏi văn kiện. _ Nếu như trong thời gian đó kim chủ không còn hứng thú với cậu ta thì cậu ta phải rời đi và hoàn lại toàn bộ số tiền mà cậu ta đã xài, kể cả những thứ kim chủ mua cho cậu ta mà. _ Ký xong một văn kiện, Đằng Minh đóng nắp bút, siêu sái quay sang nhìn Lục Kiên. _ Vụ làm ăn này tớ cũng không lỗ.
_ Nhưng người đã từng bao cậu ta đã dâng tài sản lên muốn cậu ta ở lại mà cậu ta còn không chịu, đều phải chờ một tháng sau xem ai là người thắng trong trò chơi giành mỹ nhân này.
_ Cậu không cảm thấy thú vị sao? Một người thú vị như vậy, làm sao tớ có thể bỏ qua được.
Đằng Minh tiếp tục xem văn kiện, nụ cười trên môi vẫn chưa dừng lại. Lục Kiên chống cằm nhìn bạn của mình, anh chỉ biết thở dài.
_ Tần Khanh, hôm nay tôi còn việc gì nữa không. _ Xem xong văn kiện, Đằng Minh gọi nội bộ cho thư ký.
_ Chủ tịch chỉ còn buổi triển lãm vào lúc 8 giờ. _ Tần Khanh làm thư ký cho Đằng Minh từ khi hắn vừa lên nhận chức, rất được chủ tịch tin tưởng và cũng là người duy nhất trong công ty ngoại trừ vị giám đốc là người yêu của tên nào đó đang ăn vạ trong văn phòng biết về cuộc sống về đêm của hắn. Cậu ta cũng giúp giải quyết những kẻ không cam tâm bị vứt bỏ đeo bám vị chủ tịch cũng thuộc dạng nào đó của chúng ta.
_ Được rồi, giờ tôi về nhà, cậu lo chuyện còn lại đi.
_ Vâng thưa chủ tịch.
_ Triển lãm gì vậy? _ Tên ăn vạ hỏi.
_ Là triển lãm tranh của họa sĩ Kỳ Vân.
_ Kỳ Vân? Người này rất có tài a. Rất có tiếng trong giới hội họa, cũng rất được khen ngợi a.
_ Cậu cũng biết sao? _ Đằng Minh nhướng mày chọc tức tên bạn của hắn. Hai người ra khỏi văn phòng, vào thang máy chuyên dụng xuống bãi xe.
_ Tất nhiên. Cậu đừng coi thường tớ có được không. _ Lục Kiên lại bắt đầu oán trách _ Tuy tớ không phải là em trai của họa sĩ như cậu nhưng kiến thức cơ bản tớ cũng phải biết chứ.
Chị gái Đằng Minh – Đằng Ngọc cũng là họa sĩ. Tuy cô chưa có nhiều tác phẩm được công bố, cộng thêm hiện nay cô đang tu nghiệp ở nước ngoài, cho nên cũng chưa có nhiều người biết đến. Nhưng nhằm nhò gì khi cô tốt nghiệp hạng nhất trường trung học phổ thông chuyên mỹ thuật trong nước, được họa sĩ hàng đầu nước Mỹ nhận làm học trò, hiện nay cô còn đang ở Rome, thiên đường của hội họa. Đó là còn chưa kể đến đứa em làm chủ tịch này nữa. Cô có tài, có vận như vậy, sợ gì không nổi tiếng.
_ Huống chi người này thật sự rất giỏi a. Tác phẩm của anh ta thường xuyên được khen ngợi. Mà sao tự nhiên cậu lại quan tâm đến nghệ thuật thế, tớ tưởng cậu chỉ biết quan tâm tới diễn viên ca sĩ trẻ thôi chứ._ Lục Kiên híp mắt nhìn bạn. (ở đây anh Kiên đang nói anh Minh qua đêm với ca sĩ, diễn viên này nọ)
_ Cậu cứ tiếp tục nói đi, bộ trước đây cậu không như vậy chắc, để tớ nói cho Vân Hòa nghe chuyện trước đây của cậu, cho cậu chết không được toàn thây. _ Đằng Minh hừ một tiếng _ Sắp tới công ty ra sản phẩm mới, muốn dùng tranh của Kỳ Vân để quảng bá, nên tớ muốn đến xem thế nào.
_ Cậu không thể nói với tiểu Vân, cậu muốn thấy tớ chết lắm sao. _ Lục Kiên đu bám Đằng Minh, chỉ còn cách này thì hắn mới phiền mà không kể cho Úy Vân Hòa nghe. _ Công nhận ý này thật hay, dùng tranh để quảng bá thay người mẫu. Vừa mới lạ, còn tránh được chuyện ngoài ý muốn phát sinh, chưa kể còn được giới hội họa đón nhận nồng nhiệt. Cậu thật thông minh a. Tớ cũng muốn đi xem triển lãm.
8 giờ 20 tại trung tâm triển lãm thành phố.
_ Chủ tịch Đằng, tiếp đón chậm trễ, mong ngài thông cảm, thật không ngờ đích thân ngài lại đến đây, quả thật vinh hạnh.
_ Không có gì, tôi đã đi xem xung quanh, rất tuyệt vời. _ Đằng Minh bắt tay với người nọ.
_Quả thật là rất tuyệt, họa sĩ Kỳ, anh có tài thật đó. Mỗi bức tranh treo ở đây đều là tuyệt tác a. Tôi thật rất khâm phục anh đó.
_ Ngài đây là…?
_ Đây là bạn của tôi, Lục Kiên. Cậu ấy muốn đến xem. _ Đằng Minh giới thiệu. _ Đây không phải họa sĩ Kỳ, đây là người phụ trách của cậu ấy, Đường Tiêu.
_ A. Thật có lỗi, tôi thật sự không biết. _ Lục Kiên ngạc nhiên, người tiếp khách thường là họa sĩ không phải sao? Kỳ Vân này lại cho người phụ trách ra tiếp? Lục Kiên thắc mắc trong đầu.
_ Không sao, Ngài Lục a. Tính tình Kỳ Vân có hơi quái lạ, không chịu cho người ta thấy mặt, ngài Lục không biết là phải, tôi không ngại a. _ Đường Tiêu sảng khoái cười với Lục Kiên. _ Huống chi tôi còn được nghĩ là họa sĩ tài ba a.Ha ha.
Ba người vui vẻ trò chuyện, tiếng cười không ngớt. Đằng Minh ngỏ ý muốn bàn về việc hợp tác quảng bá sản phẩm mới.
_ A, thật có lỗi. _ Đường Tiêu thở dài. _ Tôi đã nói chuyện này với Kỳ Vân nhưng cậu ấy không tỏ thái độ gì, chỉ hỏi sản phẩm gì và nói để quan sát một thời gian. Tôi cũng không biết làm thế nào.
_ Họa sĩ Kỳ không muốn hợp tác với chúng tôi?
_ Không phải như vậy. Ây… Tôi cũng không hiểu cậu ấy nghĩ gì nữa.
_ Tôi có thể gặp mặt họa sĩ Kỳ không.
_ Kỳ Vân cậu ấy… cậu ấy không chịu gặp người, tôi không làm gì được. Nhưng tôi có thể cho ngài số của cậu ấy a.
_ Vậy làm phiền anh.
_ Tiểu Vân? Em làm gì ở đây? _ Lục Kiên bât ngờ thốt lên.
_ Kiên? Anh Đằng Minh? _ Úy Vân Hòa đến gần, tranh thủ ra dấu với Đường Tiêu _ Em đến xem triển lãm a, em đi với anh trai em, còn hai người? Hai người hứng thú với mỹ thuật từ lúc nào thế?
_ Tụi anh đến vì chuyện quảng bá sản phẩm mới.
_ Vậy anh muốn dùng tranh của Kỳ Vân sao? Được đó. Em thích.
Bốn người tiếp tục hàn thuyên. Đằng Minh nói muốn đi toilet nên đã tách ra. Mẫn? Người đó là Mẫn sao? Theo người thanh niên vào toilet, Đằng Minh đứng ở cửa nhìn người đó rửa tay.
_ Mẫn.
Người thanh niên giật mình, đôi mắt to ngỡ ngàng nhìn Đằng Minh qua chiếc gương trước mặt. Mẫn xoay người, nghi hoặc nhìn về phía Đằng Minh.
_ Anh là…?
_ Cậu không biết tôi?
_ Tại sao tôi phải biết anh?
_ Được rồi. Đằng Minh, hân hạnh làm quen. _ Bước lại gần Mẫn, Đằng Minh giới thiệu bản thân. Mẫn hơi dựa vào bồn rửa, khoanh tay lại, lông mày hơi nhếch lên ngạc nhiên quan sát người đang tiến tới.
_ Tôi muốn bao cậu.
Mẫn trợn đôi mắt to, đột nhiên phì cười. Người này hảo thú vị a.
_ Cậu cười gì?
_ Không có gì. Đây là lần đầu tiên có người nói muốn tôi làm tình nhân ở toilet, lại còn trực tiếp như vậy. _ Hít hít mũi _ Nhưng bây giờ tôi chưa cần người bao, anh có thể dời câu nói này lại.
_ Không phải ngày mai là đến thời gian rồi sao, tôi chỉ sớm hơn có vài tiếng, không đến nỗi nào.
_ Sao anh biết? Tốn công điều tra như vậy sao?
_ Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà. Huống cho còn vì cậu, xứng đáng a.
_ Nể tình anh hao tâm tổn trí như vậy… _ Mẫn dùng ngón tay di chuyển trên lớp vải trước ngực Đằng Minh, thổi vào cổ của hắn _ Tôi cho anh một cơ hội.
_ Vậy thì tôi mời cậu ăn tối a. Tôi không có ý định tỏ tình ở nơi này. _ Đằng Minh thuận đà vòng tay qua eo Mẫn kéo về phía mình.
_ Được thôi. Nhưng tôi phải gọi cho bạn đã.
_ Vậy tôi đi lấy xe trước.
Hai người tách nhau ra, Đằng Minh lưu manh cắn nhẹ lên lỗ tai Mẫn. Cậu liếc hắn, môi nhếch lên một đường cong, móc điện thoại ra bấm số. Anh ta/ Cậu ta hảo thú vị, chắc lần này sẽ không buồn chán nữa a. Hai người, một ý nghĩ.
Hết chương 3
Giải đáp thắc mắc và bức xúc của bạn
GIỚI THIỆU TRANG
Blog này mình tạo ra chủ yếu để lưu lại link cũng như nội dung của các bộ đam mỹ và fanfic mình đã đọc để sau này có thể tìm lại một cách d...
11/10/2017
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
-
Chương 4: _ Uhm… A… A…… A……. Anh cũng thật giỏi ….. A…. uhm…. Đã đến mấy lần… vẫn có thể lập tức ngạnh lên… A… nói thử xem trước đây ..… m...
-
Tác giả: Hưởng Nguyệt Thể loại: Tương lai, xuyên không, học viện, thú nhân, hài, sinh tử, 1x1, HE Mặt than ôn nhu trầm mặc tru...
-
Tác giả: Sơ Lãng Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, tình hữu độc chung, trọng sinh, thương trường, công sủng thụ, 1x1, HE Đại...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét