Riing… Riing………. Ri……………….
Chiếc điện thoại bị ném đi không thương tiếc, bàn tay ném điện thoại từ từ rút lại vào trong chăn. Nhưng người gọi dường như không tha cho giấc ngủ của hắn, tiếng điện thoại lại reo lên…. Hắn mặc kệ tiếng ồn, tiếp tục giấc ngủ đàng hoàng mà suốt hai ngày nay hắn mới có được. Người gọi cho hắn vào lúc sáng sớm thế này thì chỉ có thằng bạn thân không coi hắn ra gì mà thôi. Tiếng chuông kết thúc rồi lại tiếng tục reo lên nhưng tiếng chói tai.
_ Cậu có thôi ngay đi không thì bảo thằng chết tiệt này. - hắn gào lên. Bất cứ ai cũng phải tái mặt khi thấy hắn như vậy trừ cái tên này, cái tên Lục Kiên này vẫn hê hê cười với hắn.
_Cậu làm gì ghê thế, tớ mà không gọi cho cậu thì có ai dám gọi cho cậu vào giờ này chứ, lúc đó chủ tịch Đằng thị muộn làm thì đừng có nói tại sao a.
Hắn nhìn đồng hồ thì đúng là gần đến giờ đi làm. Hắn chui ra khỏi ổ chăn vào phòng tắm nhưng trong lòng vẫn không quên chửi mắng tên chết tiệt kia. Lục Kiên là bạn thân của hắn, là kẻ duy nhất dám chọc giận hắn. Nhiều lúc hắn cũng muốn bóp chết tên này đi cho rảnh nợ nhưng chỉ có cái tên chết tiệt này mới có thể hiểu hắn và bên cạnh hắn lâu như vậy.
_Cậu gọi cho tớ giờ này không phải chỉ là có lòng tốt gọi tớ dậy đi làm thôi chứ, muốn gì nói mau đi.
_Thật quá đáng, không lẽ cậu nghĩ tớ như thế.
_Không lẽ cậu không như thế.
_Haha! Chỉ có cậu mới hiểu tớ!
_Muốn gì nói mau đi.
_À! Tối nay là tiệc sinh nhật của chủ tịch tập đoàn Dương thị, cậu mua nhiều xe để làm gì, tớ muốn mượn một chiếc! _ Lục Kiên là con thứ của gia đình. Tuy rằng theo nghiệp bác sĩ nhưng dù gì cũng là nhị thiếu gia của Lục gia nên vẫn được mời đến buổi tiệc xã giao kiểu này. _ Mà cậu cũng đi mà, đúng không?
_Ừ! Xe của cậu đâu.
_Thì là… hôm qua tớ dạy người yêu lái xe… cho nên…
_Thôi được rồi. Tớ đã biết hậu quả của người yêu cậu. Trưa nay ráng lết xác qua chỗ tớ lấy chìa khóa.
_Ok. Thương cậu nhất.
_Ghê tởm. Cậu để lời này nói với người yêu cậu đi.
Cúp điện thoại, hắn bắt đầu thay đồ. Mở tủ lấy đồ bộ đồ vest màu đen, hắn chuẩn bị cho một ngày của mình. Một ngày của hắn luôn được lặp đi lặp lại nhưng vậy. Sáng thì là một chủ tịch gương mẫu, tối thì đến bar tìm người vừa mắt vào phòng Vip, nhưng chưa có ai làm hắn thực sự thỏa mãn. Có lúc có vài người được coi là xinh đẹp của nhà nào đó, nam có nữ có muốn tiến thân mà tìm hắn hắn cũng không từ chối nhưng hắn vẫn không bao giờ nể mặt họ trên thương trường. Nhưng dù cho hắn có ra sao thì cũng không ai dám làm gì hắn. Bởi vì hắn là chủ tịch tập đoàn trang sức Đằng thị đứng đầu trong nước và thuộc top 10 của thế giới. Hắn năm nay chỉ mới 25 nhưng hắn đã có khả năng lãnh đạo Đằng thị ngày càng đi lên làm cho ai cũng phải nể sợ. Hắn _ Đằng Minh.
Bước ra khỏi nhà, lên chiếc Ferrari màu đen của mình đi tới công ty. Hắn đã dọn ra ở riêng từ khi hắn 20 tuổi, bây giờ hắn sống ở biệt thự riêng của mình. Còn biệt thự lớn là nơi mẹ và chị của hắn sống, còn cha hắn đã mất cách đây 3 năm vì lên cơn đột quỵ. Chị hắn hơn hắn một tuổi, quan hệ hắn với chị rất tốt, hai chị em cũng thường tâm sự khá nhiều, nhưng bây giờ chị hắn đang ở nước ngoài tu nghiệp chuyên ngành mỹ thuật. Hắn không ở nhà là vì không muốn ảnh hưởng đến việc đi đêm của mình.
Đến công ty, đi ngang qua đại sảnh, ai cũng đều đứng lại chào, hắn cũng chỉ ỡm ờ đáp lại.Vào thang máy chuyên dụng lên văn phòng và để chủ tịch tập đoàn Đằng thị - Đằng Minh bắt đầu một ngày làm việc.
8h30 tối tại biệt thự của Dương Chung - chủ tịch tập đoàn Dương thị.
Buổi tiệc khá ồn ào với những lời xã giao của tầng lớp thượng lưu, những âm thanh xáo rỗng. Hắn không hứng thú với những lời nịnh nọt của mọi người đối với hắn. Đằng Minh hừ lạnh. Sức hút của hắn chưa bao giờ giảm với gương mặt và cơ thể hoàn mỹ, cộng thêm việc hắn là chủ tịch một tập đoàn trang sức hàng đầu thì hắn đã khiến cho những con người ở giới thượng lưu này phải thèm thuồng.
Đôi mắt lướt qua đám tiểu thư đứng gần đó khi nghe những lời bàn tán về hắn, nở một nụ cười đúng chất xã giao cũng đủ để làm đám tiểu thư đó mê mẩn.
_Đằng Minh, sao đến trễ thế._ Lục Kiên đứng ở bàn rượu ngoắc tay với Đằng Minh.
_Còn bận việc._ Hắn tiến đến bàn rượu._ Vân Hòa đâu?
_Còn hỏi nữa sao! Nếu không phải tại cậu thì giờ này tớ và tiểu Vân đang tay trong tay rồi._Lục Kiên oán giận._ Công ty của cậu làm việc kiểu gì mà không cho nhân viên nghỉ ngơi như vậy.
_Vân Hòa là giám đốc, cậu ấy có trách nhiệm với công việc, làm sao tớ có thể bảo cậu ấy quăng đó mà đi chơi với cậu được, ráng chịu đi, một thời gian nữa thôi._ Úy Vân Hòa là người yêu của Lục Kiên và cũng là giám đốc maketing của Đằng thị. Hắn cũng khá ấn tượng khi lần đầu gặp Úy Vân Hòa, tính tình thẳng thắn không chịu nể mặt ai. Cho dù là hắn cũng không chừa chút mặt mũi. Một người có khuôn mặt khá trẻ con nhưng cũng có nét chững chạc của người lớn, đôi mắt phượng đã cướp đi trái tim người bạn thân của hắn và cũng đã trở thành người đáng để hắn quan tâm trong những người ít ỏi khiến hắn chú ý. Có những lúc Úy Vân Hòa có những trò tùy hứng giống như Lục Kiên, đúng là gần mực thì đen mà. Nhưng hắn vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua vì chắc có lẽ hắn cũng coi Úy Vân Hòa như em trai. Đúng vậy, Úy Vân Hòa là con trai.
_Biết là như vậy nhưng cậu cũng nên để tiểu Vân nghỉ ngơi chứ._Lục Kiên tiếp tục oán giận.
_Thôi_ Đằng Minh cười xòa _ Ở đây ồn ào quá, tớ kiếm chỗ yên tĩnh chút.
Men theo lối mòn ra sau vườn. Vườn sau của biệt thự trồng khá nhiều hoa. Ở giữa khu vườn có đài phun nước với đèn chiếu từ thành hồ lên tạo ánh sáng lấp lánh cho khu vườn.
Bỗng…
Tim hắn như ngừng đập.
Dáng người nhỏ bé ngồi bên đài phun nước.
Mái tóc đen nhánh mềm mượt áp sát gương mặt trắng ngần.
Đôi môi màu anh đào mọng nước hé mở khiến hắn chỉ muốn cắn và thưởng thức vị ngon của nó.
Sống mũi cao và cánh mũi nhỏ xinh.
Đôi mắt…
Đôi mắt to tròn và long lanh ướt nước, cảm giác như em vừa khóc vì một điều gì đó đau lòng lắm. Mắt em lướt qua mọi vật dường như không quan tâm đến chúng, dường như trên đời này không có gì đáng để lọt vào đôi mắt tuyệt đẹp ấy.
Cái đầu nhỏ hơn nghiêng như chừng đang suy nghĩ.
Cách em ngồi.
Cách em thờ ơ nhìn mọi vật làm cho người khác cảm thấy em đứng ngoài cuộc sống em tách biệt khỏi xã hội, không có gì trong cuộc sống làm em quan tâm và không có gì trong xã hội làm ảnh hưởng đến em.
_Mẫn _ Tiếng gọi làm hắn bừng tỉnh._ A! Chủ tịch Đằng cũng ở đây. Buổi tiệc làm chủ tịch Đằng khó chịu sao?
_Chủ tịch Dương! _ Hắn chào hỏi người đàn ông hơi mập đang tiến về phía mình._ Tôi cảm thấy hơi khó chịu nên tìm chỗ hóng mát thôi.
_Ha ha! Có chủ tịch Đằng đến chúc mừng sinh nhật tôi thế này thì năm nay tôi chắc chắn sẽ khỏe mạnh lắm đây.
_Chủ tịch Dương quá lời rồi.
Dương Chung liên tục liếc về người ngồi ở bên đài phun nước. Đằng Minh xoay người lại thì thấy đôi mắt to tròn đó đang nhìn về phía này.
_Chủ tịch Dương, người đó là…?_ Hắn biết hỏi chuyện riêng tư của người khác không hợp với tác phong của hắn nhưng hắn vẫn muốn biết em là ai.
_Người đó là… là… _ Dương Chung ấp úng _ Là… Mà thôi. Chủ tịch Đằng đã đến thì vào tiệc uống với tôi vài ly.
Riing…. Riing…..
Là thư kí của hắn. Xin phép Dương Chung mình phải nghe điện thoại. Bước ra sau bụi cây nhưng Đằng Minh đã nghe được những gì hai người nói.
_Sao em lại đến đây?_ Dương Chung hỏi.
_Buồn chán thôi._ Người kia cất tiếng. Âm thanh êm dịu như dòng nước chảy trên sông làm mọi thứ lay động.
_Em về căn nhà ở ngoại thành đi, tối nay anh sẽ đến đó.
_Không ở lại với vợ sao?!!
_Cô ta thì làm sao bằng em được.
Bước ra khỏi bụi cây đến gần hai người _ Việc công ty còn bề bộn nên xin phép chủ tịch Dương tôi về trước. _ Liếc nhìn người thanh niên. Hắn nói rồi bước ra khỏi vườn hoa.
_Về thôi. _ Hắn gọi Lục Kiên.
_Sao lại về sớm thế?
_Muốn ở lại sao?
_Không thể nào. Tớ đang muốn về để ôm tiểu Vân của tớ đây. _ Lục Kiên hê hê cười. Hai người bước ra khỏi biệt thự.
_À. Cậu điều tra cho tớ một người. _ Hắn nói nhỏ với Lục Kiên.
_Đằng Minh _ Lục Kiên kêu lên _ Cậu nghĩ tớ là thư kí của cậu chắc.
_Nói nhỏ thôi _ Đằng Minh gằn giọng.
_Được rồi được rồi. Nhưng người đó là ai mà có thể làm chủ tịch Đằng để ý thế. Là tiểu thư của tập đoàn nào chăng.
_Không biết. _ Đằng Minh thẳng thắn _ Nhưng tối nay sẽ đến biệt thự ngoại thành của Dương Chung. Ông ta gọi cậu ấy là Mẫn
_Là con trai sao? Uy Thần, không lẽ cậu nhìn tớ với tiểu Vân rồi nhịn không được sao. _Lục Kiên giở giọng cợt nhã.
_Cũng không phải là lần đầu. _ Đằng Minh uy hiếp _ Gia hạn cho cậu trong vòng 3 ngày không xong thì tớ sẽ nói chuyện phong lưu trước đây của cậu cho Vân Hòa biết.
_Thôi thôi _ Lục Kiên nài nỉ _ coi như tớ sợ cậu. Cậu nói là Mẫn sao? Cậu ta là MB nổi tiếng đó. Rất nhiều người đang chờ cậu ta a. Mà công nhận cậu ta đẹp thật
_Cậu biết gì về cậu ta? _ Đằng Minh gặng hỏi.
_Biết vừa đủ. Mai tớ sẽ nói rõ cho cậu biết.
_Tại sao không phải là bây giờ?!
_Vì nếu bây giờ tớ về trễ thì tiểu Vân sẽ thật sự giận tớ a.
_Cũng được thôi. Nhưng ngày mai phải chi tiết hơn những gì cậu biết.
Hai người lên xe đi về hai phía khác nhau. Đằng Minh biết chỉ cần dọa Lục Kiên như thế sẽ được vì tên đó vốn rất sợ Úy Vân Hòa tức giận. Bông hoa hồng của anh, hãy đợi đó.
oOo
_Hi! Tớ đến trả bài cho cậu đây. _ Lục Kiên bước vào văn phòng của Đằng Minh như chỗ không người.
_Lục Kiên _ Đằng Minh nói nhưng không thèm ngẩng mặt lên _ Cậu coi chỗ này là nhà cậu sao.
_Không thèm so với cậu. Cậu có muốn biết về người tên Mẫn đó không?
_Cậu biết được gì rồi _ Cái tên Mẫn đủ làm Đằng Minh ngẩng đầu lên khỏi đống giấy tờ.
_Chịu nhìn tớ rồi sao. _ Lục Kiên than thở
_Nói nhanh đi _ Đằng Minh bắt đầu mất kiên nhẫn.
_Cậu ta tên là Mẫn. Cậu ta làm ở Bar Maximux. Cậu ta không ngủ một đêm với người nào. Thỏa thuận là cậu ta sẽ được bao dưỡng một tháng, trong tháng đó muốn làm gì cũng được nhưng không được tổn hại đến thân thể cậu ta. Sau một tháng thì không liên quan gì nữa, không được làm phiền hoặc giữ cậu ta ở lại. Cậu ta cũng chưa từng ở với hai lần thứ hai cả.
_Bao dưỡng một tháng? Cậu ta tuyệt vời thế sao?
_Bất cứ ai từng bao dưỡng cậu ta đều muốn cậu ta ở lại. Nhiều người còn trả gấp mấy lần tiền so với ban đầu nhưng cậu ta vẫn không đồng ý. Có người đã từng nhốt cậu ta, cậu ta đã tự sát nên tên đó phải thả người.
_Tự sát?
_Phải! Cậu ta rất liều lĩnh. Giống như là sự sống không quan trọng đối với cậu ta.
_Hiện giờ Dương Chung đang bao dưỡng cậu ta.
_Đúng _ Lục Kiên thành thật nói tất cả những gì mình biết _ Nhưng theo mình biết thì thời hạn một tháng sắp hết rồi. Sau đó cậu ta sẽ nghỉ một tháng, tuần cuối cùng của tháng đó cậu ta sẽ đến bar vài ngày để tìm đối tượng mới.
_Cậu từng bao dưỡng cậu ta chưa?
_Trước đây tớ cũng từng có ý nghĩ này _ Lục Kiên cảm thán _ Nhưng tớ không dám. Những người từng bao dưỡng cậu ta đều muốn dâng gia tài của mình cho cậu ta. Giá của cậu ta lên tới trời rồi đấy.
_Cậu có nói quá lên không đấy _ Giá cao nhất của những lần đi đêm của Đằng Minh thì cũng chỉ bằng một phần trăm số tiền từ một sản phẩm của hắn thôi. Mẫn sao? Cậu thật khác biệt. Để xem cậu đáng giá đến chừng nào.
_Cũng có hơi quá. Nhưng cũng gần bằng như vậy. Không phải cậu muốn bao dưỡng cậu ta đấy chứ?
_Cũng có thể. _ Khóe miệng Đằng Minh nâng lên một nụ cười.
Hết chương 1
Giải đáp thắc mắc và bức xúc của bạn
GIỚI THIỆU TRANG
Blog này mình tạo ra chủ yếu để lưu lại link cũng như nội dung của các bộ đam mỹ và fanfic mình đã đọc để sau này có thể tìm lại một cách d...
11/10/2017
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
-
Chương 4: _ Uhm… A… A…… A……. Anh cũng thật giỏi ….. A…. uhm…. Đã đến mấy lần… vẫn có thể lập tức ngạnh lên… A… nói thử xem trước đây ..… m...
-
Tác giả: Hưởng Nguyệt Thể loại: Tương lai, xuyên không, học viện, thú nhân, hài, sinh tử, 1x1, HE Mặt than ôn nhu trầm mặc tru...
-
Tác giả: Sơ Lãng Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, tình hữu độc chung, trọng sinh, thương trường, công sủng thụ, 1x1, HE Đại...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét